Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Ban Mê

Nghe nhiều về thành phố này, nhưng bây giờ mình mới đến được. Đúng vào những ngày tháng nắng và gió
Có cái nắng /có cái gió/ có nỗi nhớ không mang tên không mang tên người ơi.
Chú nói, nhớ đến biệt điện Bảo Đại nghe, hình như chú đang hồi tưởng lại thời thanh xuân tươi đẹp, lãng đãng những mối tình sơn nữ chăng ???



:)
Những buổi chiều phố núi 

Sẽ nhớ mãi chỗ này, hi hi:

Đi và lại trở về!!!

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2016

Thầy

Sáng sớm đầu tuần, anh gọi điện: Thầy mất rồi!
Hai anh em hẹn nhau đi viếng Thầy, ôm đôi câu đối đặt trên bàn thờ Thầy.
Hai năm trước mình vẫn hay liên lạc với Thầy qua điện thoại, và khi rãnh cũng chạy đến nhà, vườn nhà Thầy đẹp, cái cổng đá vẫn còn nguyên, rêu phong, cũ kĩ, chủ nhân của nó ngày xưa là bậc danh giá trong vùng, đến đời Thầy vẫn còn nếp cũ.
Quen với Ba trong trường võ bị sĩ quan, đồng hương nên họ thân nhau, giải ngũ, hai người lại tiếp tục về đi dạy, chuyện nghề, chuyện thơ, không hồi kết trong những lần gặp mặt. Thời cuộc đổi thay, Ba bỏ dạy khi người ta đưa ra những đòi hỏi vô lý, chẳng quỵ lụy ai, Ba về làm ruộng. Một giai đoạn khủng khiếp mà nhắc đến ai cũng thở dài. Thời ấy, thỉnh thoảng Thầy đạp xe cọc cạch hàng mấy chục cây số thăm Ba, chuyện trò suốt buổi, suốt đêm.
Bây giờ thì Thầy đã đi thật xa, vĩnh biệt người bạn cuối cùng của Ba.
Con sẽ nhớ Thầy mãi Thầy ạ, vì những gì Thầy đã dành cho con.


Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

Nụ cười bên kia hàng rào

Sáng nào cũng vậy, mở cửa sau là chào hoặc chọc bà già mấy câu, riết rồi quen, bữa nào chưa kịp thế là nghe bên ấy ơi ới:
- Ơ...., bé!
Hic, mình khoái cái từ bé bỏng ấy, nghe xa xăm cái thời thơ dại. :)
Mình hay biếu bà những món quà quê, bà tặng lại mình công sức già nua cuốc xới mảnh vườn bé tí chừa lại trên lô đất làm nhà, nơi dành hoài cổ thời chân lấm tay bùn của những ngày son trẻ:
- Ới, đem rau về ăn nè
- Ới, bà cho mấy trái ớt nè
....
Hic, thương quá,
Trưa nay, tặng bà món quà cho ngày phụ nữ! Hic

Bên kia cái hàng rào, là tình yêu của tôi. Hi hi
:)

Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

Ngày 29 tháng 2

Hôm qua tình cờ nghe TV nói về ngày 29/02. Lần đầu tiên nghe về ý nghĩa của ngày này. :)
Thầy VP kể:
Truyền thuyết của người Ai-rơ-len, có một cô gái đã chết vì không lấy được người mình yêu. Vì thế Thánh Bridget và Thánh Patrick đã thỏa thuận với nhau, cứ bốn năm một lần, đúng ngày cuối cùng của tháng hai năm nhuận, người phụ nữ được quyền cầu hôn với người đàn ông mình yêu. Người đàn ông nào từ chối lời cầu hôn vào ngày này phải mua tặng người phụ nữ đó mười hai đôi găng tay để cô che giấu sự bối rồi vì bàn tay không có nhẫn cưới của mình trong suốt mười hai tháng.

Thì ra là vậy. :)
Hỡi những cô gái đang yêu mà không dám ngỏ lời, hãy mạnh dạn lên. Hi hi. :) :)

Bốn  năm mới lại có 1 ngày
Em chờ chi nữa mà không ngỏ
Chớ để xuân tàn qua kẽ tay.....

Hi hi :) :)



Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016

Bóp mũi

Dần dần nhiều người bị "bóp mũi"
Mình lo cho cái nhà mình quá.
Điên không chịu được. Chận họng con người ta.
Cái lão đó, chết quách đi cho rảnh.