Hồi xưa thiệt xưa Ba nó có cái đài (không biết nó lưu lạc đâu mất), Ba nó cứ rột rẹt nghe BBC.
Một ngày nổi hứng nó muốn nghe Radio và lên shooper đặt.
Tối tối nó nằm nghe, 😀😀😀
Hồi xưa thiệt xưa Ba nó có cái đài (không biết nó lưu lạc đâu mất), Ba nó cứ rột rẹt nghe BBC.
Một ngày nổi hứng nó muốn nghe Radio và lên shooper đặt.
Tối tối nó nằm nghe, 😀😀😀
Cùng một ngày, nó được biết 2 tin buồn, cùng trong giới thi ca, nhạc họa
Anh, hoạ sỹ Thiên Chương. Nhớ hoài những ngày tháng phiêu bồng, anh cũng hay ghé thăm nhà anh nó ở SG. Mái tóc bồng bềnh, miệng luôn cười tươi, có tài, máu nghệ sỹ . Những người nó biết đều vậy, họ đọc thơ của nhau, ngâm nga, đối ẩm. Mà cuộc đời họ thường buồn, anh nó cũng vậy, thơ anh nổi tiếng trong giới giang hồ, mà bài nào cũng buồn, vận vào cuộc đời. Giờ buồn mênh mang. Haizz
- Ơi thân xác, ngày hao theo cành nhánh
Mà bụi giang hồ còn dính với nghĩa ân
(Trích trong bài thơ "Câu hát mười năm" thơ của anh Thiên Chương)
Hình và thơ xin từ nhà chị! Cũng một nàng thơ!😊
Ông ĐTC, tròn một năm hơn, nó chép 1 bài trên mạng viết về ông đem về nhà nó
Vĩnh biệt 2 người tài.
https://www.facebook.com/reel/1893915684668248
Có lần nó đọc đâu đó về câu " Quân xử thần tử, thần bất xử bất trung" như vầy: Thái tử Hồ Hợi con của Tần Thủy Hoàng ra biên ải cùng với Mông Điềm, và nhận được từ vua 1 tấm vải điều, chén thuốc và thanh kiếm. Thái tử Hồ Hợi nói "Quân xử thần tử, thần bất xử bất trung" , rồi tự vẫn. Trích trong Đông Chu Liệt Quốc. Nho giáo không có câu đó, ai thực sự đọc sách nho giáo đều biết.!
Nó mua một món đồ, mở gói hàng ra, một mảnh giấy nhỏ rớt ra, nó đọc và mỉm cười nhẹ nhàng:
Chữ viết tay, lời văn dễ thương. Tiệm chắc cũng là những người trẻ, những người trẻ dễ thương đây, hi hi