Hôm ấy trăng 16, Chị nhìn từ đỉnh núi, trăng qua tâm hồn nghệ sĩ của Chị, đẹp lung linh, huyền ảo!
Hôm ấy, nó ở một nơi rất xa để tiễn biệt một người yêu quý về một nơi cũng rất xa.
Vậy là người con cuối cùng của nhà ngoại cũng đã về gặp ngoại. Nhà ngoại hiền từ, ai ra đi cũng thật nhẹ nhàng, như bước vào một cuộc rong chơi bất tận.
Xin hình Chị để ghi nhớ 1 ngày .
Không xa, không gần, không lạnh lẽo.









