Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2022

Cẩu

 Lượm từ net

CỐ CẨU

(Truyện cực ngắn)

Nhân ngày nghỉ, tôi tới thăm ông Phệt ở làng Còng. Cổng vào nhà ông có hai con chó bằng sứ, đặt trên trụ cổng, một con vằn, một con vện. Tôi đứng ngắm cặp vằn vện ấy mãi mà không biết con nào đực, con nào cái. Ông Phệt từ phía trong bước ra, thấy tôi hết ngoái sang phải, lại ngoái sang trái, rồi lại ngoái sang phải… liền bảo:

“Đầu anh lắc như con đông tây…”

Đoạn, ông trỏ con chó bằng sứ bên phải, bảo: “Đây là vạn vật, không phải chó.”

Rồi lại trỏ con bên trái bảo: “Đây là trăm họ, cũng không phải chó”.

Nghe câu nói kì lạ. Tôi đề nghị:

“Tôi quê mùa dốt nát, xin ông giảng kĩ”.

Ông Phệt kể:

“Xưa ông nội tôi tới một lò gốm, đặt làm một pho tượng, tượng trưng cho vạn vật. Chủ lò gốm đúc con chó vằn. Ông nội tôi thắc mắc, sao vạn vật lại là chó vằn? Chủ lò gốm bảo: “đấy là ý trời. Nên mới có câu: "thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu” – ý trời coi vạn vật là chó rơm”.

Sau đó ông nội tôi lại đến đặt pho tượng, tượng trưng trăm họ, chủ lò gốm lại đúc ra con chó vện. Lại thắc mắc thì chủ lò gốm bảo: “Đó là ý của thánh nhân. Nên mới có câu: "thánh nhân bất nhân, dĩ bách tính vi sô cẩu” – ý thánh nhân coi trăm họ cũng là chó rơm”.

Thì ra ông chủ lò gốm ngày trước là người hay chữ.

Rồi ông mời tôi vào nhà. Vừa bước qua cổng, lại thấy hai hàng chó sứ đứng hai bên. Tôi bèn trỏ lũ chó, hỏi:

“Ngoài kia là vạn vật, là trăm họ, thế trong này là gì?”

Ông Phệt trả lời:

“Trong này là các đời chó nuôi trong nhà, từ thời ông nội tôi đến nay, con nào chết cũng đều đúc tượng bằng sứ, gọi là cố cẩu…”

Tôi càng lấy làm quái dị. Ông giảng tiếp:

“Một đời người bằng năm sáu đời chó… cho nên từ đời ông nội tôi đến nay đã có hai hàng cố cẩu này”.

Tôi dừng lại ngắm nghía hai hàng chó sứ. Ông Phệt vào nhà trước pha trà. Đang nhẩm đếm hàng bên tả, bỗng một con chó vàng chạy từ trong nhà chạy ra, sợ nó cắn, tôi lùi lại một bước để tránh thì nó biến mất. Đếm hàng bên tả được 5 con. Quay sang hàng bên hữu, con vàng lại xuất hiện. Tôi vội vàng lùi một bước nữa để tránh, nó lại biến mất. Tôi đếm hàng bên hữu cũng được 5 con.

Vào trong nhà, uống xong chén nước, ông Phệt hỏi:

“Lúc nãy anh đếm được mấy pho tượng cố cẩu?”

Tôi trả lời ngay, mỗi bên 5, tổng cộng 10 con.

Ông Phệt bảo:

“Sai rồi, mỗi bên 4, tổng cộng có 8 con”

Thấy quái lạ, tôi bèn quay đầu ra bên ngoài đếm lại. Quả mỗi bên có 4 con. Chẳng lẽ lúc nãy tôi hoa mắt? bèn lẩm bẩm:

“Thật kì lạ, lúc nãy có 10, sao giờ lại là 8…”

Ông Phệt cười to rồi bảo:

“Nhà tôi mới có 8 cố cẩu. Một con còn đang nuôi, chưa chết nên chưa đúc tượng. Nhưng nó biết thế nào cũng được đúc tượng nên thích chí lắm, lúc nó đứng hàng bên này, lúc chạy sang hàng bên kia để ướm thử... cho nên anh mới nhầm thành 10 đấy mà thôi.”

Thì ra là cái con vàng ấy, tôi nghĩ bụng. Bên tai vang lên tiếng ngâm nga của ông Phệt:

"Ta đi giữa hai hàng cố cẩu

Dẹp một hàng, hay để chó sinh sôi..."

Thì ra ông Phệt cũng là người hay thơ.

(P.L.V)

Càng đọc càng thấm, hi hi :)

 


Thứ Tư, 30 tháng 3, 2022

LỜI CÁO BIỆT TỐT ĐẸP

 LỜI CÁO BIỆT TỐT ĐẸP

💖💞💖
Nữ sĩ Quỳnh Dao nhà văn, nhà biên kịch với các tác phẩm điện ảnh nổi tiếng được chuyển thể như "Dòng Sông Ly Biệt", "Hoàn Châu Cách Cách"...
Mới đây, bà đã có một tâm thư dặn dò con trai và con dâu lo lắng cho chuyện hậu sự sau này của bà.
Ở độ tuổi 79 gần đất xa trời, nữ sĩ Quỳnh Dao cho biết, gần đây bà đọc được một bài viết mang tên "Lời cáo biệt tốt đẹp dành cho bản thân" và nhận ra rằng pháp luật có một thứ gọi là "Quyền được quyết định của người bệnh"
Quỳnh Dao viết thêm:
"Năm nay mẹ 79 tuổi, năm sau đã là 80. Sống đến tuổi này đã là sự ban ơn của thượng đế đối với mẹ. Chính vì lẽ đó, từ giờ trở đi, mẹ sẽ đón nhận cái chết với nụ cười trên môi. Mong muốn của mẹ chỉ là:
1. Dù mẹ có lâm trọng bệnh thế nào, nhất quyết không được phẫu thuật, hãy để mẹ ra đi nhanh chóng. Chừng nào mẹ còn minh mẫn làm chủ được mọi thứ thì hãy để mẹ làm chủ, bằng không thì phải nghe theo ý nguyện của mẹ.
2. Không được đưa mẹ vào phòng điều trị hồi sức cấp cứu đặc biệt.
3. Bất luận là chuyện gì, tuyệt đối không được lắp ống thở cho mẹ. Bởi vì một khi mẹ đã mất khả năng nuốt, tức là cũng mất đi niềm vui ăn uống. Mẹ không muốn sống cuộc sống như vậy.
4. Thêm một điều nữa, dù có chuyện gì, cũng không được đặt ống truyền chất bổ cho mẹ. Kể cả ống thông, ống thở,... đều không được.
5. Mẹ đã từng nhắc nhở rồi, những biện pháp cứu sống như điện giật, các loại máy móc, tất cả đều không được dùng. Mẹ muốn ra đi nhẹ nhàng, điều này còn quan trọng hơn việc để mẹ sống trong đớn đau.
Mẹ đã từng nói: "Khi còn sống, nguyện là ánh lửa, cháy hết mình tới phút cuối cuộc đời. Lúc chết đi, nguyện là hoa tuyết, lất phất rơi, hóa thành cát bụi".
Nữ sĩ quyết định bà không muốn mai táng theo nghi thức tôn giáo truyền thống mọi người vẫn hay làm. Bà dặn con không đăng cáo phó, không làm lễ truy điệu, không đốt vàng mã,... Bà muốn mọi việc diễn ra lặng lẽ, đơn giản, không phô trương. "Cái chết là việc riêng, đừng làm phiền người khác, càng đừng làm phiền những người yêu mến mẹ. Nếu thật lòng yêu mẹ, họ sẽ hiểu cho mẹ..." , "sau này, tiết Thanh Minh cũng không cần cúng bái, vì mẹ đã không còn tồn tại".
Bà còn dặn con cháu rằng:
"Trái đất đang ngày càng ấm lên, đốt giấy đốt hương đều đang phá hoại quả địa cầu này, Chúng ta có nghĩa vụ giữ gìn môi trường sống sạch sẽ cho những sinh mệnh mới đang nối tiếp nhau chào đời".❤️


Có thể là hình ảnh về 3 người, mọi người đang đứng và văn bản


Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2022

Xoan

         Năm nào khoảng thời gian sau Tết Âm lịch, khi mùa hoa xoan nở, (ở quê nó goi là sầu đâu, hay sầu đông, hay thầu đâu, gì gì đủ kiểu),  mẹ nó thường nói mùa ni độc lắm, dễ bị cảm nè, mà đúng y vậy, nó thế nào cũng có 1 trận cảm có khi nhẹ, khi nặng. Bị vậy nó thường nấu 1 nồi nước lá xông, mồ hôi như tắm, lau khô, là thấy khỏe, hoặc là cạo gió. Những cái kiểu dân gian ấy, nó thường hay áp dụng, vì nó lười uống thuốc Tây! Người nó, thuần Việt, hi hi hi.

Cuối tuần rồi, nó cũng cảm thấy người nó khang khác, lưng hơi nặng nặng, giọng đục hơn, cổ họng khan, tối đó giấc ngủ nặng nề hơn, sáng ra bé cháu méc “con nghe Bảy rên”. Anh nó nói: vậy là cảm rồi đó. Ra vườn hái sả, gừng, tía tô. Nó nấu 1 nồi trùm mền xông, nó thấy người nhẹ hẳn, ngủ 1 giấc, sáng hôm sau, đời trở lại bình thường.

Nó vẫn phải đi làm, công việc nhiều quá, nghỉ, rồi mai mốt cũng phải làm mà còn chạy không kịp, nên thôi, cả nhóm cũng đã F0 hết rồi, chẳng còn ai để mà kiêng cử. Đồng nghiệp nói đi test đi, để có giấy F0 được nghỉ việc mà nghỉ ngơi. Nó cười, nó thấy người bình thường, có sốt, có đau gì đâu! Chắc gì covid. Nó khùng mà, hông chừng có người còn chửi !!! He he. Kệ. Nó cũng nghèo, tiền đâu mà test, có gia đình đứa bạn riêng tiền test đã mấy triệu. Người nghèo thì nghèo đi, người giàu thì giàu hơn. Hic

Hôm kia phải làm đến hơn 1g sáng, biết là cơ thể còn chưa khỏe, nhưng phải cố cho xong, sáng ra hơi mệt. Hì, quen rồi.

Bận quá, đầu óc không rảnh để nghĩ chuyện vẩn vơ.

Sáng nay, cậu người quen nói không với vaccine hỏi:

-         Khỏe không, nhà em gia nhập hội F0 cả nhà! He he

Nó hồi hộp, vì biết 2 vợ chồng và 4 đửa trẻ nhà này không vaccine:

-         Chết, bị vậy rồi sao?

Cậu í cười tỉnh queo:

-         Thì khỏe hết rồi chứ sao? Còn nhẹ hơn những người đã tiêm vaccine

Hi hi, Có giống những gì nó đọc không ha.

Từ ngày có covid, bệnh cảm hầu như tuyệt chủng. Ha ha..

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2022

Gân gà

 Tình cờ đọc được 1 dòng cảm nghĩ của 1 fbk, so sánh chuyện của anh Pu xứ bạch dương "đang gặm gân gà". 

Tìm hiểu, nó thấy liên quan đến 1 điển tích trong Tam Quốc diễn nghĩa: Tào Tháo kéo quân đi đánh Thục. Thế trận dùng dằng, tiến cũng hông được, rút không xong. Đêm đó Tào Tháo ăn tối, gặm cái chân gà, lính đến hỏi mật khẩu trại đêm, ông ta nói luôn " kê cân", tức là gân gà. Chuyện này trở thành thành ngữ chỉ việc tiến không được lùi không xong.

Lại thêm: suy gẫm, U đã tặng cho anh í cục gân gà nghẹn cổ, ráng nuốt đi, không thì quê lắm, đại đế mà lui sao? nhưng nuốt xong chắc mắc cổ chết!

Ha ha ha. 😊😊😊

Dân net, nhiều người rất hay.