Thứ Năm, 21 tháng 10, 2021

Số

 5g sáng ngày thứ ba trong tuần, nó nhận được tin nhắn: Thầy mất.

Nó bàng hoàng, không nghĩ Thầy đi nhanh như vậy. Cũng biết trước đó và từ lâu Thầy cũng đủ thứ bịnh,cũng thấy khỏe ra, tươi tắn, nhưng không mất vì những thứ bịnh kia, mà đột ngột qua đời vì tai biến. Cái bịnh nó sợ nhất và ám ảnh nó nhất.

Thầy là học trò của Ba nó, và nó là học trò Thầy năm lớp 7! cái tật ương bướng của nó cũng để lại dấu ấn khó quên với Thầy. Rồi trái đất tròn, quay quay, nó lại có dịp là cộng sự, thật ra mọi người đều biết tại sao nó được đưa về làm phụ tá. Ahihi…Cũng một mớ giai thoại làm mồi cho bọn trà dư tửu lậu. Hic

Đời Thầy cũng giống y chang tên Thầy, sướng cả đời, mọi thứ đã có người vợ giàu có, giỏi giang lo, cứ tự nhiên mà hưởng, cả cuộc sống và công việc, chết cũng sướng luôn! Dịch bịnh tạm yên tại thời điểm, trời thì nắng đẹp, hi hi

Mỗi người có 1 cái số, uhm, có cô đồng nghiệp theo học lớp thiện số trên mạng, suốt ngày lôi tên, tuổi người này, người kia tiên đoán hà rầm, cũng được bao người đặt niềm tin lớn nhỏ,..

Có cậu đồng nghiệp một hôm mời nó cà phê, nói về việc có một nơi mời làm việc, mọi thứ sẽ tốt hơn rất nhiều sau cái gật đầu đồng ý. Nhưng không, cậu ta từ chối, làm nó thật sự ngạc nhiên. Nó buột miệng:

-        Đúng là số em khổ!

Nó nhận được một câu trả lời từ cậu ấy:

-        Không chị, cuộc sống là do mình quyết định. Đừng đổ lỗi cho số phận.

Haizz, nghe mà thấm. Quý cậu ấy quá chừng!

 

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2021

:)

 Chưa biết tên, nhưng mùi hương thì vô cùng quý phái.


Nó thích những loài hoa không tên tuổi, vu vơ, hi hi

Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2021

Tự do!

 


Hic, vậy là qua 100 ngày kể từ ngày nó bị anh chó hàng xóm làm cho 1 miếng.
Nó cứ nghĩ, thôi, sống vậy cũng đủ rồi. Nên cũng chẳng chích ngừa làm gì.
Chờ hoài, vẫn trơ ra,
Rồi nghe thiên hạ nói rằng sau 3 tháng 10 ngày sẽ trổ ra.
Chắc là Nam Tào bận họp, hi hi..
Tiếp tục sống, và vẫn muốn tự do. 
Không lệ thuộc vào điều gì cả. Vì như vậy, khi cuộc sống nếu có sự thay đổi, dù là nhỏ, sẽ làm mình chông chênh, khó chịu. Ha ha ha

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2021

Bài bào chữa hay nhất

 Vào một buổi sáng mùa hè năm 1870, ông Burden phát hiện chú chó cưng Old Drum mà ông coi như người bạn tri kỷ đã chết với một nhát đạn bắn trên đầu gần căn nhà của người hàng xóm Leonidas Hornsby. Các manh mối đều chỉ ra rằng chính Hornsby là người đã ra tay sát hại chú chó Old Drum.

Ông Burden quyết định đệ đơn kiện lên Tòa án Hòa bình ở Warrensburg, Missouri, Mỹ để tìm lại công lý cho chú chó của mình. Tuy nhiên, thông báo của toà án nói rằng ông chỉ có thể nhận được tối đa 150 USD. Số tiền không phải là tất cả những gì ông cần và những mất mát về tinh thần ông phải chịu đựng đã khiến Burden tiếp tục nộp đơn kháng án cho tới khi tòa mở phiên xét xử.
Tại phiên tòa cuối cùng, George Graham Vest – luật sư của ông Burden đã khiến tất cả mọi người trong khán phòng phải nín lặng với bài bào chữa cho con chó.
“Thưa Quý ngài hội thẩm!
Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hóa ra là kẻ thù chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn.
Những người gần gũi thân thiết ta nhất, những người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có được rồi sẽ mất đi. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phúc chốc bởi hành động một giờ. Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận.
Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ ta đi, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của ta.
Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như trong lúc bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù mùa đông cắt da cắt thị hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó.
Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày. Khi tất cả những người bạn khác rời bỏ ta, nó vẫn sẽ ở lại. Khi thành công chắp cánh bay đi, khi danh tiếng đã lụi tàn thành từng mảnh vụn, tình yêu của nó dành cho ta vẫn sẽ như ánh mặt trời soi rọi.
Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, tán gia bại sản, thân bại danh liệt, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, được làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.
Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi để lại thân xác ta trong lòng đất lanh, tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi ta sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ. Thì khi ấy còn bên nấm mồ ta, con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra cảnh giác, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.”
Với bài diễn văn – bào chữa xuất sắc, luật sư Vest cuối cùng đã giúp thân chủ của mình thắng kiện.
Bài bào chữa của Luật sư George Graham Vest được phóng viên William Salle của The New York Times bình chọn là hay nhất trong tất cả các bài bào chữa trên thế giới trong khoảng 100 năm qua.
(st)

60

 Copy từ nhà anh Phú

Trước tiên !! Mình xin cảm ơn đến các cô chú ở Miền Nam" cảm ơn cô chú nhiều lắm ,yêu đồng bào Việt Nam mình "️.

Nếu nói giống như truyện cổ tích thì hành trình mình đi về cũng giống như vậy ,vượt hơn 2000 km để về quê. Trong khi anh em ở cùng, họ có xe máy và đi hết, còn đúng 2 anh em ko có xe máy để về .
Ngày 3/10 anh em đồng hương chuẩn bị lên xe máy để về, còn hai anh em chuẩn bị hai chiếc xe đạp để đi, lúc đó nghĩ chỉ cần cố gắng 1 tháng đạp xe có thể về nhà, 2 anh em bắt đầu khởi hành và đi.
Đi xe đạp mệt lắm mọi người ạ, đạp không nổi và nản chí lắm nhưng không còn cách nào khác, đi được 8 tiếng, anh mình kêu "em ơi, mệt quá đi ko nổi rồi, để anh gọi điện về nhà vay ít tiền, rồi anh em mình kiếm 1 chiếc xe máy mới về nổi thôi."
Hai anh em đạp xe qua cây xăng số 9 Gia Ray -Xuân Lộc - Đồng Nai, nhìn sang bên phải thấy 1 tiệm mua bán xe máy vẫn còn sáng, hai anh em liền rẽ vào. Hỏi các chú có xe máy cũ bán ko? Có thì bán cho chúng cháu 1 chiếc.
Các chú mới hỏi hai anh em giờ này đi đâu về mà đạp xe, rồi mình kể lại đầu đuôi câu chuyện. Chú cửa hàng bảo không còn xe cũ rẻ, rồi quay sang nói với 1 chú bên cạnh, chú ấy bỏ đi và lúc sau quay lại với 1 chiếc xe, vào cây xăng đối diện bơm đầy bình, quay lại chỗ mình rồi bảo 1 chú ra sửa lại đèn và thay nhớt. Các chú tận tình và tỉ mỉ lắm các bạn ạ.
Rồi chú Thuận dắt chiếc xe ra nói, bây giờ chú cho con chiếc xe này để đi về nha , các chú sửa lại một tí rồi 2 con đi, hơi lâu nhưng 2 con đợi nha.
Lúc đó mình cứ như chưa tin được sự thật này, quá bất ngờ luôn , không nói nên lời mà tả nổi!! Run lắm mọi người ạ.
Một lúc sau các chú cũng đã sửa xong, rồi đem ra xịt nước cho sạch và nói "chiếc xe này chú cho con đi về, khi về đến con không được bán đi, hãy giữ làm kỉ niệm, còn 2 chiếc xe đạp để ở đây, khi nào con về đây làm con lại qua lấy, không thì khi nào về đến, con gửi địa chỉ cho các chú, các chú gửi xe đạp cho con".
Rồi các chú cho 2 chiếc mũ bảo hiểm và giấy đăng ký xe, và anh em mình lại bắt đầu chuyến đường về nhà, các chú và các cô còn cho thêm 200 ngàn, 1 chai nước và ít bánh nữa. Nói thật chưa bao giờ có cảm xúc như vậy, người lạ chưa từng biết nhau nhưng các chú lại cho 1 chiếc xe máy để về.
Lớn mới nhận ra tình người đẹp lắm và giúp cho mình học được nhiều điều thú vị hơn, cảm ơn cô chú nhiều lắm, cháu sẽ giữ lại chiếc xe để làm kỷ niệm, yêu các cô chú, yêu Đồng Nai, yêu Miền Nam và yêu Việt Nam.
Và sáng 8/10 anh em mình đã về đến quê hương Hà Giang, hiện tại đang cách ly. Câu chuyện hoàn toàn có thật, mình muốn tôn vinh những hình động cực đẹp của cô chú, ngoài ra mình còn nhận được nhiều sự trợ giúp từ các cô chú khác trên quãng đường về quê. Một lần nữa cảm ơn các cô các chú Miền Nam.
Giàng Mí Mua