Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

Bên kia ngọn đồi

Vậy là đã hết hơn nửa tháng 8, bắt đầu của tháng 8 là cuộc hành trình trở lại cái nơi mình đã đến vào đầu tháng 6, ít vui hơn, cũng do mình lười. Nhưng vẫn có 1 chuyến theo chân anh họa sĩ leo vào rừng, lần này hên đi cùng đợt với anh í, nhưng rồi không có thời gian nhiều để lang thang với ảnh :)
Về đến nhà thì việc ngập đầu, nghĩ lại 2 tuần rồi sức khỏe mình quá tốt, nếu lơ mơ thì đã lăn đùng ra rồi. Nhưng lo vậy thôi, chứ chẳng bao giờ xảy ra chuyện đó. Trời thương mà!
Bà già yêu thế là đã đi, nhưng chưa kịp chia tay, dọn đi ngay những ngày mình vắng mặt, bây giờ mỗi lần mở cửa sau, cảm giác trống trải đến nao lòng. May mà hôm bữa còn kịp xin số điện thoại:
-         Alo, bà à? Nhớ con không?
-         Ui chu choa, con, bà nhớ con quá, con làm chi đó, tới nhà bà chơi đi.
-         Dạ.
Haizz, con còn không biết khi nào con rảnh!!! :D

Và, tháng 8 kết thúc những tháng ngày vất vả, ảnh hưởng đến nhan sắc trầm trọng. Mình đã chiến thắng được mình, được số phận! :)
          Những ngày tháng đáng nhớ.
          Tuần sau, lại bắt đầu cuộc chiến.

Cuộc đời, là những vòng quay và mình cứ bị cuốn vào, không hồi kết. Hãy dừng lại, khi mình cảm thấy mệt mỏi chứ nhỉ???!!!! :)
Bên kia con dốc, bên kia ngọn đồi, bên kia cuộc đời, bên kia và bên kia.... :)

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Dại

Bắt đầu từ một lời rủ rê bâng quơ, và một quyết định bốc đồng trong tích tắc, mình tham gia khóa học. Trải qua những tháng ngày mệt mỏi, căng thẳng và không ít lần muốn bỏ cuộc, cuối cùng rồi cũng xong.
 Đúng là đời mình, không có cái dại nào giống cái dại nào!!!!!

Hông biết sắp đến còn dại dột chuyện gì nữa không. Hi hi :)
(Net)


Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

Đừng can thiệp

Sáng nay em kể chuyện nuôi gà, mẹ gà ấp 7 cái trứng, lần lượt 6 chú gà con xinh xắn chui ra khỏi vỏ. Em chờ miết hông thấy chú gà cuối cùng ra đời, nghĩ bụng chắc chú ấy không biết cách chui ra, nên em quyết định giúp đỡ bằng cách đục lỗ cho gà chui ra. Chú gà út ra được, nhưng đến chiều thì chú lặng lẽ rời cõi đời. Em buồn xót xa chẳng hiểu vì sao gà con chết, nhưng Ba em thì biết:
- Con à, khi gà đủ lớn, đủ sức chống chịu với môi trường, tự khắc nó sẽ biết cách ra đời. Con giúp nó, nhưng không biết là nó còn yếu, làm sao chịu nổi sự thay đổi bên ngoài cái vỏ bọc ấy!
Haizz, lòng tốt của em không đúng cách rồi! :D

(hình mượn :D)

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Hoài cổ


Mua vì thích ăn rau này:

Nhưng lý do chính nằm ở đây:


Dễ thương quá với cái bọc lá chuối bên ngoài. Nhớ ngày xưa, cái thời mấy chị hàng xén, hàng rau ở chợ chưa dùng bao nylon,một trong những bạn hàng của họ là bà dì nhà  mình, người chuyên cung cấp cả gánh lá ráy, lá chuối mỗi ngày. :)
Đi chợ về, gấp hết mấy bạn lá chuối lại cho gọn, bỏ xuống cái  hố sau nhà, mấy bữa sau lá khô, rồi tiêu vào đất. Nhẹ nhàng :)

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

Cô lữ

Mượn cái từ của em khi nhắn tin cho mình lúc biết được mình đang lang bạt cả ngày mà cũng chưa về được cái nơi mình cần về! :)
Chắc mình tâm thần thiệt khi chon cái ngày này, Tết Đoan Ngọ, để quay về. Không một chuyến xe nào khởi hành, có lẽ  ít khách quá, nên chủ xe hủy một vài khách hẹn. Đã lỡ lọ mọ dậy từ 4h30 sáng để đến điểm hẹn mà hông lẽ quay về, một em quen cho số xe, mình quyết định chọn đi đường vòng, vì lộ trình của hãng xe này không đi qua nhà mình. Uhm, thì đi, sau một hồi nghe tên tài xế phân tích này nọ.
Đúng ra anh ta chở mình đến bến, rồi mình tự bắt xe về, nhưng anh ta tử tế, dọc đường rừng, gặp ngay chiếc xe bus đúng tuyến mình về, anh ta hỏi kỹ tài xế xe bus, và cho mình xuống. Haizz, vắng, nắng và nóng, mình ngồi đó chờ giờ xe khởi hành.Tài, và phụ xe hỏi thăm đủ chuyện, rồi an ủi, chỉ có hơn 30 ngàn mà em có thể tham quan qua hết các vùng nổi tiếng đánh Mỹ, hi hi, cũng vui, vui nhất là cái vụ, để anh bật máy lạnh giữ gìn sức khỏe cho em về nhà với ông xã. Hix :) Tào lao hết sức.
Cuối cùng thì cũng về đến nhà sau gần 12 giờ như dân đi du lịch bụi, chuyển hết xe này đến xe khác.
Một ngày của 1 năm đáng nhớ.