Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Theo sát cuộc sống

Theo sát cuộc sống

28/07/2013 07:30 (GMT + 7)
 
TTCT - Vẫn biết cưới vợ sẽ chịu nhiều đau khổ, nhưng do trách nhiệm duy trì nòi giống nên đa số đàn ông đều nhắm mắt đưa chân. Tôi cũng không ngoại lệ.
Năm nay thằng cu Tèo 15 tuổi, cũng có nghĩa là hơn 15 năm qua tôi phải nghiến răng cam chịu nhiều sự áp bức, đắng cay. Tuy nhiên, hiểu được rằng cuộc đấu tranh cho quyền bình đẳng giới là một cuộc đấu tranh cam go và lâu dài nên tôi không hề nản chí.
Vận may đến khi tôi phát hiện thằng bạn cũ đang làm việc trong “Ủy ban bảo vệ đàn ông và con nít”. Ngay lập tức tôi tìm đến gặp nó, than thở:
- Mày nghĩ mà coi, ngày nào tao cũng nơm nớp lo. Vừa về đến nhà là cô ấy ngửi áo ngửi quần để kiểm tra mùi lạ. Vô buồng tắm để điện thoại bên ngoài là y như rằng cô ấy mò mẫm đọc tin nhắn và nhật ký cuộc gọi. Nửa đêm có nằm mơ gọi tên ai đó là cô ấy dựng đầu dậy hỏi cho ra lẽ... Khủng bố tinh thần như thế, sống làm sao nổi?  
Bạn tôi gật gù đồng cảm rồi nghiến răng:
- Mày nói đúng, đàn ông chúng ta cần một cái luật để chống lại sự khủng bố tinh thần đó!
Chỉ vài ngày sau, với quyền lực của mình, bạn tôi cho ban hành ngay “Luật cấm ghen vô cớ”, trong đó quy định rõ ràng nếu ghen khi chưa bắt được quả tang thì sẽ bị phạt một triệu đồng. Tối hôm đó về đến nhà, khi vợ chuẩn bị... ngửi áo quần như mọi ngày, tôi lạnh lùng vứt lên bàn cuốn luật hôn nhân gia đình bổ sung, gằn giọng:
- Cô có một triệu đóng phạt không?
Đánh vào túi tiền của phụ nữ là cách đánh hiệu quả nhất, cô ấy tái mặt im re!
Nhưng sự áp bức vẫn còn đầy rẫy. Tôi lại tìm đến anh bạn, rên rỉ:
- Mày nghĩ mà coi, cả ngày đến cơ quan nghe sếp chì chiết rát lỗ tai. Vậy mà tối về nhà vợ còn lải nhải nhức cả đầu. Sống làm sao nổi?
Bạn tốt của tôi nhíu mày suy nghĩ rồi dứt khoát:
- Đúng, cần bổ sung cái luật nữa để đàn ông được ngủ ngon!
Cũng chỉ vài ngày sau, tôi về nhà nghênh ngang quăng cuốn luật bổ sung lên bàn, gí tay vào trang có dòng chữ “Luật cấm nói nhiều”, quy định: nói trên 5.000 từ vào buổi tối sẽ bị phạt hai triệu! Tối hôm đó, tôi được ngủ sớm hơn thường lệ.
Tuy thế, sự áp bức vẫn chưa hết và tôi buộc phải tìm đến nhờ bạn mình lần nữa.
- Mày nghĩ mà coi, lương của tao bao nhiêu cô ấy thu hết, chỉ chừa lại đúng tiền đổ xăng, ăn sáng, cà phê và tiền nhậu cuối tuần. Nhiều khi thèm uống... bia ôm rỏ dãi mà cũng chịu. Sống mà kham khổ như vậy thà chết còn hơn!
Bạn tôi trấn an:
- Mày yên tâm, chúng ta sẽ đòi lại sự công bằng!
Gần như ngay lập tức, luật “Cấm thu tiền quá bán” ra đời. Tôi hăm hở về nhà, vênh mặt:
- Em đọc đi, cấm thu trên 50% lương của chồng. Nếu vi phạm sẽ bị phạt ba triệu!
Vợ tôi nghe phạt ba triệu suýt ngất, giọng run run:
- Vậy thì mẹ con em phải làm gì kiếm thêm may ra đủ sống!
Cuối tuần đó, tôi mời anh bạn tốt đi nhậu để trả ơn. Tiền bạc rủng rỉnh nên tôi cố chọn quán có mấy em váy ngắn chân dài phục vụ để bạn được vui vẻ. Đang hân hoan trong men chiến thắng trong cuộc chiến giành quyền bình đẳng giới thì một thằng bé bán vé số lân la đến mời mua. Tôi gạt tay, nhếch mép:
- Không mua, giờ có tiền rồi, khỏi cần nhờ đến vận may!
Thằng bé bán vé số níu tay tôi, mếu máo:
- Ba, mua giùm con vài tờ đi!
Tôi ngẩng lên trố mắt: nó là thằng Tèo!
PHƯƠNG LINH

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Ngõ

Nhà mình không quay mặt ra con đường nhộn nhịp xe cộ, nguyên ngày xưa ngõ chính trổ ra một con đường nhỏ chạy thẳng xuống cánh đồng, mặc dù ngõ đó bây giờ đã mất lối, nhưng hướng nhà vẫn vậy. Và mình thích cái con đường ngang qua ngõ cũ ấy, bờ rào bên ấy vẫn còn nguyên hàng râm bụt, duối dại, bông trang, và đủ thứ loài không tên, bụi tre đầu ngõ, cái ao nho nhỏ với chút nước còn vương vấn!
Cứ mỗi lần quét đường quét ngõ mình đều nhận được những nụ cười, những lời chào hỏi, dường như ai qua đường cũng thích được nhìn thấy con đường sạch hơn. Còn mình thì lần nào cũng nhớ đến câu hát mẹ ru:
Dọn đường quét ngõ tháng ba dâu về
Dâu về dâu chẳng về không
Ngựa ô đi trước, ngựa hồng theo sau
Mâm trầu lại có mâm cau
Có cô hầu nhỏ theo sau  lưng hầu.
Bao nhiêu năm rồi mình vẫn thấy câu cuối đọc nghe tưng tức, chắc mình nghe nhầm chăng, mà đâu còn ai để hỏi!
Ây da,  mình vẫn cứ thích quét ngõ, dù biết rằng đã hết mong chờ dâu về, anh mình đã có vợ hết rồi còn đâu! Hi :)



Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Bằng........cấp

Đếm mệt nghỉ:



 Mỏi cả tay chân


Phải cấu kết với chim non, bán ra ngoài, rồi đi gỡ lịch cho dzui, :)


Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Thèm phở!

Anh đồng nghiệp tự nhiên cất tiếng: "Trưa ni đi ăn phở"
Mình thắc mắc: "Răng anh không ăn cơm"
- Uh,
               Em ơi, anh chán cơm, thèm phở
               Bởi một điều muôn thưở
               Phở nhiều nước hơn cơm!
Hí hí
Đa nghĩa, đa nghĩa! Hee :)

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Lòng đã yên chưa?



Bấm “turn off”, màn hình vụt tắt, mình nằm dài xuống sàn, nhìn lên mảnh trời trước mặt, những đám  mây màu bạc nằm chồng lớp lên nhau tạo nên những vết rạn nứt của cánh đồng sau một đợt hạn kéo dài, giữà  đám ruộng nứt nẻ ấy là 1 khoảng sáng vàng vọt và.... trăng, một màu ảm đạm, buồn hiu.
Mình nghĩ đến câu chuyện tình cờ biết được vào cuối tuần, nó làm mình thay đổi cách nhìn và đi đến quyết định dứt khoát, thanh thản.
Năm lớp 5, lần đầu tiên mình tham dự cuộc thi xa nhà, nói xa thôi, nhưng cũng chỉ cách nhà hơn 10km, được thầy chủ nhiệm chở đi, lần thi ấy mình không đem lại được kết quả như mọi người mong đợi, và cũng từ lần ấy, Ba nói nếu con không thay đổi thì cả đời con sẽ lận đận vì những lỗi không đâu.
Năm lớp 9, vẫn còn nhớ, đạp xe cùng cả đội thi ở trường KĐ, tập trung 9 trường toàn huyện,  công đoạn cuối cùng để hoàn tất mạch điện theo đề bài, một cậu trắng trẻo từ đâu chạy tới, xui xẻo thế nào vấp ngay chùm dây điện. xoẹt, mình chỉ kịp nhìn thấy ánh sáng lóe lên cùng những tiếng tí tách nhỏ, coi như xong! Hết giờ và bài  thi của mình kết thúc.  Như điềm báo, đường công danh tắt luôn từ đó, :) sau đó cũng vài cuộc thi khi lên cấp 3, nhưng chẳng bao giờ vô được vòng chung kết! và buồn cười, cái cậu trắng trẻo, kẻ thù gây án mạng ấy lại là lớp trưởng mình sau đó 1 năm. Trái đất tròn, và hắn cũng chỉ lãnh đạo mình 1 năm đó thôi.
Như định mệnh, cuộc đời mình cứ mấp mé, mấp mé, cơ hội không phải là không có nhưng mình nhìn nó lướt qua, dửng dưng, như không phải của mình.
Mình càng thấm thía hơn sau nhiều vụ va đập, và gần nhất là hôm qua. Bao giờ cũng là ở phút 89! Dù trễ nhưng vẫn là may mắn. Ây da, chấp nhận sự thật mặc dù không muốn!
Và chiều nay, lại phải nghe những điều chẳng muốn.......
Ơi, lòng đã yên chưa? chuyện đời nghiêng ngả.............