Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Nước lá mồng 5



 Anh mình lại hoài cổ, mồng 5 năm nào cũng hái lá, chặt, phơi khô để dành uống quanh năm, mà phải công nhận nước lá mồng 5 ngon thiệt, thơm và đã khát, Khách đến nhà minh ai đã uống thứ nước ấy, lần sau đến lại đòi uống tiếp, hi hi. :)
Tuần rồi, ngồi gói lá mồng năm sau khi đã phơi khô đem cất, tự nhiên nghĩ, lâu ni mình cứ uống mà không biết từ đâu có cái tục này, bèn lò mò tìm trong đống sách cũ, thấy ông Phan Kế Bính viết thế này:
“....Giữa buổi trưa thì làm cỗ cúng  gia tiên rồi đi hái lá  mồng 5. bất cứ  lá gì, hay hái nhất là lá ích mẫu, lá cối xay, lá muỗm, lá vối,.... Đem về ủ rồi phơi cho khô về sau đem nấu uống, cho rằng uống thế thì lành
Tục hái lá do từ điển tích Lưu Thần, Nguyễn Triệu đời nhà Tấn, hôm mồng 5 hai gã vào núi Thiên Thai hái thuốc gặp tiên bởi thế thành tục” (chỗ này ông PKB không nói rõ gặp tiên thì sao?!, là sao, là sao, để rồi Tản Đà phải thốt lên bài Tống biệt) :)

“Lại nhiều người đi hái lá ngải cứu, tùy năm nào thì kết thành con thú năm ấy. như năm tý thì kết con chuột, năm sửu thì kết con trâu, năm dần thì kết con cọp, ......đoạn treo giữ nhà để trừ sự bất thường, và để về sau ai có bịnh đau bụng thì dùng làm thuốc tốt lắm”
Uhm, chắc cũng là một kiểu thuốc nam  Chợt nhớ đâu đó cái câu : trời sinh ra con người thì tất sẽ sinh ra những loài cây lá giúp họ tồn tại.

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Tốt- Xấu



Hôm qua mình bơm 2 bánh xe,  nói chi cậu chủ tiệm cũng chỉ lấy 2.000đ với nụ cười thiệt là hiền “em chỉ  lấy chừng ni thôi”. :)
Cậu ấy không tham lam!
Chiều đi ra mộ,  mua nhang và kèm cái hộp quẹt, thấy cô chủ quán gỡ mảnh giấy niêm trên cái quẹt gas và bật bật vài cái, mình thấy là lạ, lên đến mộ  quẹt muốn nóng ngón tay cái mà nó cũng hông chịu bắt lửa, cứ ngỡ tại gió nhiều, xoay đủ chiều, che chắn, cũng không ăn thua, ngắm nghía một  hồi biết là nó không bắt lửa,  chạy ngược lại cái quán ấy, nói cổ là nó hư, cổ không có vẻ gì ngạc nhiên mà giống như đã biết trước! Đưa cỏ 2.000 đ nói cô đưa con cái khác và cô quăng giúp con cái kia.  Ui, cổ nhận tiền mình đưa và không quên cất cái hư vô tủ.  Oh My God! :|
Quay xe đi mà ấm ức,  rồi nghĩ  sao mình hông vứt cái hư đi, đưa cổ hông chừng cổ lại tái diễn cái trò ấy với người khác!
Cô ấy tham lam quá!
Trưa nay, đi song song với mình trên đường là một anh nhìn thật bảnh, đẹp trai, ngồi trên một chiếc xe sành điệu. Đèn đỏ. Vượt! chỉ số trong mắt mình tụt xuông! Dù vượt đèn đỏ nhưng anh ta cũng không  cách xa  mình là mấy, tiếp tục quan sát. Ngã tư thứ hai! Vèo! Đèn đỏ cũng coi như không! Chỉ số về sự đẹp trai, sành điệu tụt xuống zéro!!! Đúng ra mình không nên để mắt đến!

Chiều nay, mình được trả lại một món tiền lớn do  tính nhầm. Thầm cám ơn những  con người làm việc có trách nhiệm. Và tự mắng mình không cẩn thận!
Những con người tốt bụng!

Trời mưa lây rây suốt buổi chiều, nửa chiều đi công việc xong về vắt áo mưa nơi xe, cuối buổi ra nhà xe chỉ còn lại vài chiếc, mình đinh ninh có áo mưa để mặc về, hông ngờ nó hông cánh mà bay, Người nào thật hồn nhiên đã lấy mặc dù nó nằm ngay ngắn trên xe của mình!
Ôi, con người!

Hai ngày, lắm chuyện buồn vui! :D

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

1 tháng 6



Càng ngày chỗ mình trẻ con càng đông, nhớ ngày nào, 1/6 chỉ tổ chức ở phòng họp là đủ, bây giờ phải tổ chức cả ở một sân khấu lớn của TTHT.

Mặc kệ những lời phát biểu khai mạc của người lớn về nguồn gốc, về sự phát triển xã hội, về vv và vv.... các cô cậu bé cứ hồn nhiên chạy nhảy. Một anh  ngồi bên mình cười cái cậu dẫn chương trình :” giới thiệu chi mấy cái học hàm học vị, con nít có nghe đâu, tụi nhỏ coi còn thua cái bong bóng.” Hi hi :)

Có mấy cô bé  còn  đòi ở miết trên sân khấu không chịu xuống, báo hại ba mẹ chạy  theo năn nỉ.

Mỗi khoa một tiếc mục, cuối cùng thì không cần kịch bản nữa, một màn tập thể tự biên tự diễn ngẫu hứng ....sông Hồng!!! nhạc công cứ đàn, con nít cứ hát, cứ nhảy. Ba mẹ thì nhấp nhỏm trước sân khấu.

Dzui quá là dzui. :)

Ước chi lùi lại cái thời như tụi nhỏ hì.

Uhm, mà thôi, mất công  phải vật lộn  lại từ đầu với cái cuộc sống mà vốn dĩ mình muốn mau chóng kết thúc. Hi  :D

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Phần "người"

Hôm nay ghé  vô shop bán đồ thể thao, mua vài thứ , luôn thể hỏi cô nhân  viên :”Có bán đồ bơi không?”,  cô ấy cười tủm tỉm “chị mua không được đâu!” .  Mình ngớ ra nhìn, cổ nói “toàn bikini, 2 mảnh, khêu gợi lắm chị”. Hic, bộ mình nghiêm túc lắm hả ta! Hee
 Trên đường về vô quán cơm quen, chị chủ có vẻ mừng rỡ: “lâu quá không thấy ghé hả em?” rồi chạy lăn tăn vô trong đem ra cái điện thoại “ em tắt giùm chị cái đèn pin, chị để miết mà không biết làm răng”. Ui trời, tin tưởng trình độ công nghệ cao của mình quá hè, đúng là giao trứng cho ác,  loay hoay một hồi, rốt cuộc mình cũng không hơn gì chỉ, may quá, có một anh đẹp trai đứng bên, cầu cứu liền, một thao tác nhỏ, cái đèn tắt ngúm..:D
Ây da, mừng cho chị, tắt được cái đèn pin,  và bảo toàn được cái điện thoại không bị hư dưới tay mình!
Giá như mình biết được hình ảnh mình trong mắt mọi người hì! Xem thử thiện hay ác. Hi hi :)

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Khói đồng

Thời đại học ở chung phòng kí túc xá với một chị quê Tây Ninh, ông trời bù vào chút khập khễnh của chị ở bước đi bằng một giọng hát ngọt ngào, cứ mỗi lần chị cất lên:
Nắng hạ đi
Mây trôi lang thang cho hạ buồn
Coi khói đốt đồng, để ngậm ngùi chim nhớ lá rừng

........................
Ui chao là buồn, nhớ nhà , nhưng mà vẫn cứ thích nghe :)
Hông biết chừ chị còn hát bài ấy không?!
Ai mà quên được cái mùi khói đốt đồng mỗi chiều, thơm quá là thơm, dễ thương chi lạ.
Tuần trước về ngồi cả buổi ngoài bờ ruộng trước nhà coi người ta đốt đồng, đã ghê.