Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

Không thích

Chiều về thấy ku cháu mặt mày căng thẳng, tỏ vẻ khó chịu, liền hỏi:
-   Có chuyện chi với con à?
-   Con không thích học đàn, mà mẹ cứ bắt đi học, mẹ nói hoài chuyện đó, mệt quá!
Thì ra là vậy, đừng nói nhiều về một điều mà người ta không thích làm hoặc vì lí do gì đó người ta không thể làm. Bạn sẽ bị họ giận đấy. Kinh nghiệm của mình là vậy! :)
Mình hỏi tiếp:
- Con có nói mẹ biết con không thích không?
- Con không nói.
Haizz, 
- Trừ khi con chán ghét mẹ, còn thì không việc gì con phải ôm cái sự khó chịu.
     Kể cho cháu nghe lời  Cha dạy khi lần đầu mình gặp:: "Con hãy làm cuộc sống đơn giản bằng sự yêu thương" :)
:)

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2016

Xích đu

Một hôm đi làm về, thấy tên hàng xóm ngồi đục lỗ cái lốp xe ôtô. Mình chọc:
- Lại sáng tác cái gì nữa á?
Cô vợ ngồi cạnh đó, cười hí hí:
- Đủ nghề hết chị ơi, chị có đặt hàng không?
- Đã biết làm cái gì đâu?
Hai vợ chồng cười cười.
Hôm sau, cái mình nhìn thấy được là đây:

Công nhận chú í chịu khó, sáng ý thiệt :)
Mình chạy qua ngồi đu đưa một hồi, thích quá đi, mà nhìn mặt con bé con méo xẹo, thôi thì đành kìm hãm sự iu thích, không thể giành giật niềm vui với một đứa con nít bé tí được.
- Thích thì em làm cho chị 1 cái hì, hay là 2 cái đi, cho có đôi và lãng mạn.
 Uhm, mình thích 1 cái thôi,  ngồi trên đó và đọc sách vào những buổi chiều!   :)


Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Nhẹ nhõm

Tháng 4 này mình phải làm cho xong một việc, 5 tháng trôi qua kể từ ngày gật đầu cái rụp khi người ta nói xa nói gần về cái chuyện phải làm, phải đăng ký. Haizz, trước sau gì cũng phải làm, thôi ừ đại cho rồi. Hi hi, 
Có vài phác thảo sơ khai trong những ngày đầu định bắt tay vào làm, nhưng mà dần dần nội dung làm mình chán, thế là tưu duy xấu xí trỗi dậy, khất dần mãi. Để đến bi chừ "nước đến chân". Quyết định dành mấy ngày làm rốt ráo, cuối tuần, hủy 1 chuyến đi với chị, mấy vụ cà phê hấp dẫn, cắm mặt vào cái máy. Cuối cùng rồi thì là, cũng xong. Tối hôm qua thấy nhẹ cả người. Ngày ni sửa soạn lại cho tươm tất, vậy là mình cũng đúng hẹn. Chờ nghiệm thu. Nhẹ nhõm.
Linh tinh, lang tang, cái tính buồn cười, cứ hễ có tiền, là sử làm bậy, số chắc không giữ được nhiều tiền. Từ nhỏ đến lớn, vốn không thích nằm nệm, vì biết hay bị đau lưng, một lần ghé nhà cô bạn, nằm trên cái giường nệm của nó, thấy êm êm, thinh thích, về cao hứng mua tấm Kim Đan, mấy ngày đầu thấy đời êm ái, khoe với anh, anh chọc "chỉ có em là không biết sướng", uhm, mình cùi bắp mà. Dần dà, phát hiện ra,  sau mỗi buổi sáng người mình cứ mỏi nhừ, quái thiệt, những bài tập yoga vẫn đều đặn thì sao mỏi xương được. Nghĩ tới, nghĩ lui, so sánh, những lần nằm nơi khác, phát hiện ra cái anh mình ấp ủ hàng đêm là nguyên nhân gây đau khổ. Quyết định, loay hoay với anh một hồi,  cũng túm anh lại được và dựng anh cuối phòng, anh cứ nằm yên đó nha, rồi sẽ có lúc cần đến anh, còn em thì thôi nhé, tạm biệt anh, em về với chiếu cói quê mùa ngàn năm. Hi hi. Lăn lộn với ảnh đúng  4 tháng! Tối qua giang chân, giang tay trên tấm chiếu thênh thang thoáng mát, lại thấy đời xênh xang. Sáng nay, thức giấc cái lưng im re. Lại nhẹ nhõm. Chắc đời hông ai như mình. Quê một cục.!!!
Nghe trong veo tiếng hát, tháng tư về...... :)

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2016

Chú ngựa sắt

Chú ngựa sắt này đã đồng hành với Ba biết bao nhiêu năm, trường xa, trường gần, trời mưa, trời nắng. Dễ thường chú đã trên 60 tuổi rồi.
Mới đây chú đã được chăm sóc toàn diện, bây giờ thì chú thế này đây:

Nhớ khi xưa.......: :)

Ku cháu thích thú cười tít mắt!
Mình ngồi lên làm một vòng quanh xóm. có mấy cái đầu ngoái lại, xe đẹp, hay người giang hồ???Hi hi :)

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

Hồn thơ

Mình không biết ông, chỉ nghe thơ ông từ chú, giọng ngâm buồn, đầy cảm xúc những bài thơ của ông. Thy sỹ Hoài Khanh. Cuộc đời ông cũng buồn như thơ ông, phải chăng vì vậy mà nhiều người sợ không dám lấy vợ!!!???
Rất thích những câu trong Ngồi lại bên cầu, nhớ có một lần mình đã từng nhắc đến.
Bài Nước mắt, đúng là đẫm ướt:

Nước Mắt

Tác giả: Hoài Khanh
đã chết mùa thu em biết chưa 
anh không khóc nữa để mong chờ 
buồn không chở nỗi bao nhiêu nhớ 
rưng rức đâu từ vạn cổ sơ 

ngàn năm rồi chỉ một quê hương 
một tấm lòng thơ ứa đoạn trường 
em có bao giờ quên nhắc lại 
cho lòng ta lạnh xuống phong sương 

nằm đây nắng đã vạn lần lên 
trong tiếng ve đau gió bập bềnh 
trong mắt những người tâm sự ấy 
mây ngàn năm cũ bay lênh đênh 

ta biết em buồn như chính ta 
cùng trong gai góc ước vòng hoa 
trái tim nhỏ quá đôi dòng máu 
hồn khép nghìn thu lệ vẫn nhòa 

hai đứa đi hoài đã nhớ thương 
đêm đêm thù ghét những canh trường 
em nhìn để lạnh trăng đầu núi 
ta khóc cho hồn rợn máu xương 

thành phố như không có một người 
ta lầm lũi tựa áng mây trôi 
chơi vơi trong tháng ngày hư ảo 
xiềng xích nào giam một kiếp người

Trông Theo
( thơ HK)
Bến sông này bến sông này
Trăng khuya lạnh xuống hàng cây gục đầu
Người xưa giờ biết về đâu
Này trăng gió cũ này câu giã từ
Lối đi vàng nhạt mùa thu
Nghe lau lách động niềm u uẩn buồn
Mắt người mang cả quê hương
Lòng ta mang cả đoạn trường tháng năm
Bến sông này gió trăng còn
Mênh mang vị cũ nghe buồn lay bay
Tưỡng chừng như chặt bàn tay
Ta ôm vũ trụ tràn đầy mà mơ
Nhưng khi đã biết tình cờ
Thỳ hai thứ tóc đã mờ giấc xưa
Người ơi còn lại những gì
Mai sau nếu chút tình si úa tàn .
HK

Ngày 23, giật mình khi một cô quen đăng thơ ông kèm theo lời đưa tiễn.
Vậy là Mây của trời, và gió lại mang đi.......
Vĩnh biệt ông, mong một bầu trời tươi sáng ở nơi xa.Nếu có kiếp sau, mong rằng ông sẽ vui hơn.