Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2018

Quảng Nôm

Cất cái bài ni, hi hi :)

THƯƠNG HÙA THƯƠNG HỦY
Cứ hẹn miết, rồi không dề, bắt mệt!
Đợi với chờ, nghe ớn họng ông quơi!
Hứa cho cố, để cuộc tình trớt quớt
Mấy chục năm, ông lạc mấy phương trời?
Nói ông biết, quê chừ, đau rát rạt
Sông chết rồi, nước cạn xịt, đục câm
Núi trọc lóc, núi cúi đầu, xơ xác
Ngó ráng chiều, như ngó rạch dao đâm
Ông đi hoài, có khi mô ông nhớ
Thời trẻ trâu, ai cũng nhớp như lồi
Quần áo rách, vá đùm, lòi lỗ đít
Chổng chồng mông, là thấy cả sao trời
Một thời đói, chuối, nần, khoai, sắn ghế
Con chữ nằm bí rị, toát mồ hôi
Đành nghỉ học, lo ruộng đồng, than củi
Nghe máu bầm trong giọt nước mắt rơi
Khổ, khổ thiệt, rứa mà mình cũng lớn
Đứa mô dòm, cũng bự chảng hết trơn
Rồi tới lúc, biết dị òm, mắt tịt
Lại rủ rê đi gò gái bên cồn
Thân thiết quá, cũng làm ra xa cách
Cứ như là, rồi vẫn cứ như không
Câu hát cũ héo queo từng nốt nhạc
Mấy chục năm, tui cũng đã theo chồng
Bữa hơm tết, tình cờ tui gặp lại
Mới biết ông già, và ớm nhách như ri
Nhưng cái tính trổ trời và nói nghẻng
Nói chung là, hén vẫn cứ y nguy
Ông cứ trách, nhưng tui là con gái
Như trái cau non rớt xuống ục bùn
Ai biểu ông chi, tui đâu làm phách
Chỉ tóc dài, mới hiểu được dây thun
Chừ ông ở chỗ mô? Mà xa hoét
Biết khi mô, tui mới ghé thăm ông
Thôi rứa hị! trách hờn chi, bày đẹt
Bởi đất trời vốn dĩ quá mênh mông.
Bài thơ của Nguyễn Lãm Thắng.

Sáng

Vật chất và tinh thần cho buổi sáng )



Thứ Bảy, 6 tháng 1, 2018

Nắng lên

Những tia sáng le lói sau những ngày dài âm u, hy vọng một sự tươi sáng cho 1 năm :)

:)
Vườn ngập tràn những nắng và nắng





Thứ Tư, 20 tháng 12, 2017

Vòm lá tre bay

Ngày 4 bận, mình chui qua đây:


, Quay qua, quay lại thế là hết vèo 1 năm. Tự nhiên nhớ câu đùa của em:
- Thời gian như chó chạy ngoài đường!
Hi hi :)

Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2017

Bếp nhà

Nhà ai cũng phải có 1 cái bếp, bếp là nơi duy trì sự tồn tại của con người về mặt sinh học! Ngày mình làm nhà, cũng chẳng mượn ai vẽ bản vẽ, cứ tự nghĩ ra những khoảng không cần thiết cho cuộc sống, kích thước thì cứ như một người văn phòng hay dùng bảng tính excel, đã có 1 con số cho hàm sum cố định, còn những thành phần còn lại thì thay đổi tùy thích.. Còn nhớ cũng đưa cái gọi là bản vẽ ấy cho anh Hai, anh góp ý, cũng nên có 1 phòng cho khách, mình cười, em làm chi có khách ở lại đâu! Lúc đó mình không nghĩ đến có một ngày cái suy nghĩ chủ quan ấy quay ra làm hại mình, đó là lần cao hứng cho thằng bạn em khi hắn đã xin xỉn  về nhà mình ngủ, báo hại mình một phen hú vía, may mà không xảy ra chuyện gì! Hi hi.:)
Làm nhà xong, khi những đồ đạc thiết yếu đã yên vị, mình ngắm nhìn một lượt, cũng ưng ý, mọi người đến chơi đều chung ý kiến:
-         Sao bếp rộng quá so với nhân khẩu của chủ nhà?!
-         Thích rứa.
-         Bếp rộng là không giàu được đâu.
-         Uhm, thì đâu có mong giàu!
Đúng là so với diện tích của nhà, bếp hơi tham lam, kệ, mình đặt ở đó 1 bàn làm việc, thế là ăn, đọc sách, làm việc cứ một chỗ, đỡ di chuyển.
Riết rồi mình thấy thích làm việc trong bếp hơn, bởi phòng khách phía trước cũng xinh xắn, đáng yêu, ở đó cũng có 1 bàn vừa để tiếp khách vừa để làm việc gần cửa sổ, cái cửa sổ mở ra là sân nhà hàng xóm. Chủ nhân bên ấy là 2 vợ chồng về hưu, họ thích chừa một khoảng sân rộng để trồng cây, và họ khuyến khích mình đặt cửa sổ chỗ ấy khi mình xin phép. Là cửa, nhưng để trang trí là chủ yếu, vì cũng ít khi mình mở ra, ngồi đó làm việc, mơ màng cũng thú vị, nhưng cứ những ngày cuối tuần, con cháu 2 bác ấy tụ tập về thì thôi rồi, chẳng khác chi mình ngồi giữa chợ. Thế nên, lại rút về cố thủ trong bếp, chốn bình yên nhất, và cũng kín đáo nhất, Hi hi.

Sáng nay, lại ngồi trong bếp, ấm áp, mơ màng! :)