Chưa bao giờ mình mơ thấy Ba rõ ràng như tối qua, vẫn chiếc áo sơ mi ngắn tay Ba thường mặc, nguyên hình ảnh cuối cùng ngày ấy, nụ cười ấm áp, Ba nói chuyện với anh bên mấy tủ sách gia bảo, hi hi
Một câu hỏi cho cuốn sách Hán dầy cộm anh cầm trên tay:
- Is there a Vietnamese version?
Một thoáng ánh mắt Ba ngỡ ngàng, mình tưởng Ba không hiểu anh nói gì, mình định mở miệng giải thích cho Ba, thì nghe:
- Oh, only one.
Có lẽ Ba hơi thắc mắc sao cầm trên tay 1 cuốn sách Hán, mà anh lại đặt 1 cầu hỏi tiếng Anh chăng?
Mình thì quen với kiểu của anh rồi! :)
Sáng ra vẫn còn nhớ rõ từng chi tiết, vui chi lạ!
Tối qua trước khi ngủ, bị 1 ấm ức, tưởng gặp ác mộng, ai dè, hên quá đi.
Cứ ước giấc mơ kéo dài, dài mãi, mãi,..... :)
Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017
Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017
Công việc
Haizz, càng ngày mình càng cảm thấy chán nản công việc
và những người xung quanh được gọi là…sếp!
Nhiều lúc muốn bỏ quách, làm một công việc gì đó dễ ngửi hơn.
Nghĩ lại cái thời xưa mình quá anh hùng, thích thì
làm, không thì bỏ, mình vùng vẫy trong cái đại dương mênh mông được gọi là công
việc của cái thành phố rộng lớn đó, mỗi
1 cái quyết định để thay đổi đến nhẹ
tênh., và đã trải qua bao nhiêu cái nhẹ
tênh như vậy.
Tự nhiên lại cắm mặt vào đây, để rồi càng ngày càng
thấy mệt mỏi.
Bây giờ đối mặt với một quyết định đột nhiên thấy mình
đã già.
Bao Giờ
Tác giả: Bùi Giáng
Bằng bút chì đen
Tôi chép bài thơ
Trên tường vôi trắng
Bằng bút chì trắng
Tôi chép bài thơ
Trên lá lục hồng
Bằng cục than hồng
Tôi đốt bài thơ
Từng phút từng giờ
Tôi cười tôi khóc bâng quơ
Người nghe người khóc có ngờ chi không.
Tôi chép bài thơ
Trên tường vôi trắng
Bằng bút chì trắng
Tôi chép bài thơ
Trên lá lục hồng
Bằng cục than hồng
Tôi đốt bài thơ
Từng phút từng giờ
Tôi cười tôi khóc bâng quơ
Người nghe người khóc có ngờ chi không.
Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017
Xanh
Lâu lắm rồi mình mới thấy lại cái màu xanh thân thương ấy. hình như bắt đầu hôm qua, và chiều nay lại xuất hiện. Yêu thương vô cùng! :)
Mình thấy ấm áp, cuộc sống trở nên tươi đẹp! :)
Cám ơn cuộc đời........
Mình thấy ấm áp, cuộc sống trở nên tươi đẹp! :)
Cám ơn cuộc đời........
Lên mù sương, xuống mù sương
Bước xa bờ cỏ xa đường thương yêu
Tuổi thơ em có buồn nhiều
Thì xin cứ để bóng chiều đi qua
Biển dâu sực tỉnh giang hà
Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh
Bước xa bờ cỏ xa đường thương yêu
Tuổi thơ em có buồn nhiều
Thì xin cứ để bóng chiều đi qua
Biển dâu sực tỉnh giang hà
Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh
Thi sĩ Báng giùi
Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017
Con
Đi thăm bạn
sinh mà về cứ suy nghĩ, thấy thương quá, 2 vợ chồng cố gắng để có được đứa con,
cô vợ chơi với mình, hàng ngày thân thiết, ngày bạn í thông báo cấn bầu, mình mừng cho bạn nhưng
cũng không khỏi cứ lo lo vì cả 2 đều lớn
tuổi, vợ sắp bốn mươi chồng đã ngoài năm chục. Sáng nay nghe anh chồng điện báo bạn sinh rồi,
tối ghé thăm , thấy anh ku kháu khỉnh, mừng quá, tính mình vô tư chẳng để ý kỹ
càng chuyện gì, đến lúc về, nghe con nhỏ đi cùng nói chị không thấy gì ah, nó kể cháu bị một dị tật ở tai.
Mình
trấn an, chuyện đó giờ y học giải quyết được mà, chờ cháu lớn làm 1 phẫu thuật
nhỏ thôi.
Cầu
mong cháu mau ăn, chóng lớn.
Đúng là, con cái hổng phải mình muốn là được.
Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017
Họp phụ huynh
Hông nhớ là lần thứ mấy mình được đi họp phụ huynh :)
30 phút đầu là họp tập trung ngoài sân trường, nội dung thì chắc mọi phụ huynh đều cũng biết trước, năm nay có 1 chi tiết mà khi thầy Hiệu trưởng nói, mọi người cười ồ:
- Các em học sinh bây giờ hông đi học bằng xe đạp nữa, vừa rồi khai giảng có nhà tài trợ tặng 3 cái chếc xe, mà hông em nào nhận!
Ngộ he! :)
Thầy nói mấy em đi xe đạp điện hoặc chở nhau xe máy, trong đó có những chiếc xe phân khối vượt quy định so với tuổi :D
Hèn chi, mấy tháng nay thấy ku cháu để xe ở nhà! Mình cứ mừng, vậy là ku cậu chịu đi bộ, vì từ nhà đến trường không xa.
Một chút chạnh lòng.
Hết phần chung đến phần họp riêng, phụ huynh về phòng con em mình hàng ngày ngồi học. Ôi, đúng ngay cái phòng ngày xưa mình ngồi học. Bàn ghế cũng y nguyên!
Bồi hồi chi lạ! Hi hi :)
30 phút đầu là họp tập trung ngoài sân trường, nội dung thì chắc mọi phụ huynh đều cũng biết trước, năm nay có 1 chi tiết mà khi thầy Hiệu trưởng nói, mọi người cười ồ:
- Các em học sinh bây giờ hông đi học bằng xe đạp nữa, vừa rồi khai giảng có nhà tài trợ tặng 3 cái chếc xe, mà hông em nào nhận!
Ngộ he! :)
Thầy nói mấy em đi xe đạp điện hoặc chở nhau xe máy, trong đó có những chiếc xe phân khối vượt quy định so với tuổi :D
Hèn chi, mấy tháng nay thấy ku cháu để xe ở nhà! Mình cứ mừng, vậy là ku cậu chịu đi bộ, vì từ nhà đến trường không xa.
Một chút chạnh lòng.
Hết phần chung đến phần họp riêng, phụ huynh về phòng con em mình hàng ngày ngồi học. Ôi, đúng ngay cái phòng ngày xưa mình ngồi học. Bàn ghế cũng y nguyên!
Bồi hồi chi lạ! Hi hi :)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)