Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Đồng hồ

Nhà mình có 5 cái đồng hồ treo tường, chưa kể đồng hồ đeo tay và điện thoại, quanh mình là những thiết bị nhắc thời gian! Mà mỗi cái là mỗi giờ khác nhau, túm lại là không biết giờ nào là đúng, mà cũng chẳng biết trên đời dựa vào đâu để gọi là chuẩn?!
            Có lần, sáng mở mắt dậy, nhìn lên tường cuống cuồng, trễ! Bấm điện thoại, không sao!
Xuống dưới bếp, haizz, sớm!
Lên nhà trên, nhìn bên trái, trễ. Nhìn bên phải, sớm!
Nhìn xuống đồng hồ đeo tay, hông trễ! Ngồi lên xe, nhìn đồng hồ xe, sớm!
Cứ như vậy, cuộc sống mình hàng ngày qua đủ cung bậc.
Cách đây mấy ngày tụi hắn đồng loạt đứng, cứ làm như biểu tình đòi yêu sách chi đây.
Tra pin vào, một vài em tích tắc, nhưng có 2 em đơ ra. Nhưng tụi nó đều là quà tặng, mình không thể bỏ đi, bèn chở hết ra tiệm. Anh chủ tiệm cười:
- Thôi mua cái mới đi.
- Dạ, hông được.
Hôm qua, ghé lấy về, bất ngờ quá, em bằng gỗ được tuốt lại lung linh, hông nghĩ là của mình, mua thêm 1 cục máy để về tra cho em ở nhà vì lớn quá không mang đi được. Anh chủ tiệm đẹp đẹp, dễ thương hướng dẫn tử tế:
- Biết lắp hông, lắp kim giờ, phút rồi đến giây nghe. Làm hông được đem ra anh làm cho.
Bộ nhìn mặt mình kém tin tưởng lắm á.
Lúc tính tiền, anh ta cứ đòi bớt tiền cho mình, mình thì thấy ảnh tội, phải trả đúng chứ, thế mà nhất quyết hông chịu. Ôi, đàn ông, lạ quá đi thôi, lạ quá đi thôi! Hi hi.
Về nhà hì hục một hồi, kết quả là em í chạy hông nổi, đứng ngay cái giờ đi làm buổi sáng. Quái!
 Hông lẽ, lại gặp anh í lần nữa, để chứng mình cho việc ảnh nhìn nhận đúng về tay nghề mình?!

Ôi, đàn ông, ngộ quá đi thôi, ngộ quá đi thôi! :)

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2016

Tuần tàn

Đã lâu rồi, hôm nay mới có được 1 cuối tuần mà đầu óc không vướng víu chi về công việc, những công việc chán ngấy cứ gối từ tuần này qua tuần khác, mà cũng vì chán nên mình cứ lần khần chẳng muốn làm. Một tật xấu cố hữu không bỏ được.
Tuần này quyết nằm nhà, không tung tăng đâu  nữa, mớ sách cứ dày lên vì bịnh tham lam tha về, chọn 1 em có cái bìa khá ấn tượng, chắc lúc mua cũng vì cái bìa. Nằm dài trên giường tận hưởng sự thỏa mái rồi vừa ngủ, vừa đọc!
Sáng ra theo thói quen cứ 5 giờ đã dậy, nhưng lười bước xuống giường, cứ thế cuộn mình lại tiếp tục đọc, lại vừa đọc vừa ngủ. Chắc hông ai có kiểu đọc như mình. Lúc trước đọc 1 quyển sách là nghiêm túc lắm, ngồi vô bàn hẳn hoi, giờ thì ngày càng tỏ ra hư đốn! hi hi
Hai ngày, đồng hồ sinh học đảo lộn, thời gian chẳng nằm trong ý thức.
Nghe tiếng chó ăng ẳng ngoài ngõ, lại nổ ra cuộc chiến giành con cái. Đời thiệt khổ.
Lại sắp hết 1 năm.

Trời đất rộng đi lui rồi đi tới! :)

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

Ku Ky

Cô bé ngồi gần cửa gọi vào:
- Chị ơi, có người tìm chị
Mình ngước lên, nhìn ra cửa, không tin vào mắt mình: Nó
Cao lớn, cười tươi rói, có vẻ rắn rỏi hơn xưa. Chỉ biết chạy ra, hỏi dồn:
- Về bao giờ? Sao không nghe em nói chi hết?
Nó nói:
- Nhớ chị về thăm, cho em ôm cái coi, hun cái nữa.
Trời đất, cái thằng,  hắn nói là làm thiệt, giữa mọi người, làm mình né không kịp, may mà mới gội đầu hồi trưa, tóc thơm phức, hi hi.
Kéo nó ra quán cà phê, linh tinh đủ chuyện. Chợt tên đồng nghiệp phát hiện ra cái laptop của nó, khoái chí quá, chụp liền mấy kiểu:
Mình tò mò: 
- Bàn phím chi lạ rứa?
Nó cười:
- Rứa mới xịn
Mèn ơi, nó lấy sơn xịt phủ hết bàn phím, bởi nó làm việc múa tay trên bàn phím mà có nhìn đâu, :)
Mình chơi với 2 tên IT y chang như nhau về cái vụ này. Hic
- Về rồi bao giờ đi lại?
- Tuần sau em đi, mà lần này qua làm việc với mấy thằng giãy chết chắc lâu mới về!
Nói chuyện với mấy tên cà giựt dzui!

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

Quỳnh hoa

Mưa
Bão
Tội nghiệp em, ngơ ngác giữa đêm rằm mưa gió. Vẫn huyền ảo.lung linh :)
Hương thơm thật nhẹ nhàng


Em không cô đơn vì còn có em này bên cạnh:



...Mơ màng cánh mỏng đêm u nhã
Trinh thục màu hoa mộng trắng lành
Thoang thoảng hương thầm rưng bóng nguyệt
Quỳnh hoa ơi! Héo úa sao đành???


Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016

Định mệnh

定命
Số mệnh do trời sắp đặt
Nên tin vào điều đó không nhỉ???
Cách đây hơn 20 năm mình đã được 1 người cho biết trước 1 điều mà mình sẽ phải gặp sau này. Ngày đó còn nhỏ, cuộc đời còn phơi phới, cũng chẳng buồn để ý, uhm, thì sau này là chuyện của sau này...
Nhưng không phải chuyện đó làm mình quên hẳn, nó vẫn thấp thoáng đâu đó. Và đầu tuần nay nó hiện hữu..
Đó là sự thật, mình lặng lẽ đón nhận, dửng dưng, không vui, không buồn.Biết là mình đã bắt đầu đương đầu với một cuộc chiến không hồi kết. Nhưng mình tin mình sẽ vượt qua bằng tất cả sự cố gắng. Sẽ cố tránh lặp lại những gì mình đã biết về nó.
26/9/2016.
Chợt nhớ:
:)