Thứ Hai, 11 tháng 9, 2023

Chữ

 Tự nhiên nó ngồi nhớ chuyện này, tìm lại copy vô đây, hi hi:

Một làng nọ bị hỏa hoạn cháy mất cả đình làng. Khi dựng lại đình, kỳ mục làng đến xin cụ Tam Nguyên mấy chữ về treo để trấn thần hỏa vì người ta tin rằng cụ là một vị thần sống và do vậy chữ cụ có thể cảm động được cả thần linh.

Nghe những người đến xin chữ nói rõ sự tình, cụ liền lấy cây bút đại tự viết lên lụa điều một chữ “Nhất” rất lớn có hai đầu phình ra, giữa thót lại. Cụ dặn đem về treo ngược lên giữa cửa đình. Chẳng ai hiểu ý nghĩa ra sao nhưng người ta không dám hỏi mà cứ y lời đêm về treo lên.

Lâu lâu sau, không thấy xảy ra hỏa hoạn nữa, người ta tin là do sự mầu nhiệm của đạo bùa của cụ Tam Nguyên nên làng bèn biện lễ và cử quan viên đến tạ ơn cụ. Hôm ấy có người đánh bạo hỏi cụ ý nghĩa của chữ “Nhất” trên đạo bùa.

Nghe vậy cụ hỏi lại: “các ông thấy chữ “Nhất” ấy có giống cái chày không?”. Đám người kia bảo rất giống. Lúc ấy cụ mới cười rồi thủng thỉnh bảo: “Cái chày mà treo đứng là “chày đứng”. Chày đứng là đừng cháy. Có thế thôi!”.
Hic, đúng là uy lực của chữ, mà của một người khoa bảng khí tiết.



Thứ Tư, 9 tháng 8, 2023

Người viết thư tay

     Xưa, nó cũng là tín đồ viết thư tay, giờ vẫn còn cất giữ, lâu lâu đọc lại thấy vui vui.

    Cũng lâu rồi, nó đọc trên báo thấy bài viết về 1 ông già ngồi ở Bưu điện thành phố, giữa Sài Gòn hoa lệ, viết thư mướn cho người ta. Cái thuở mà người ta còn ngóng tin nhau qua những dòng chữ trên giấy, thỉnh thoảng nó cũng thấy buâng khuâng khi nghĩ về ông già thân yêu ấy.

    Hôm trước, nó đọc được trên mạng xã hội (chứ không phải báo giấy): "Người viết thư tay cuối cùng qua đời, hưởng thọ 94 tuổi!"  Một chút thảng thốt trong nó! 



Kính ông!

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2023

Một mình và cô đơn

 Ôi, cứ như dành cho mình, heeeeeeeee 😊😊😊😊

Trong tận cùng của sự cô đơn, người ta ném mình vào những cuộc vui.

Trong tận cùng của sự một mình, người ta nhận ra bản thân mình chính là nguồn vui.
một sự khác biệt vừa khổng lồ vừa tinh tế giữa sự cô đơn và sự một mình.
Cô đơn là sự thiếu, ngụ ý rằng bạn cần ai đó, rằng mình bạn là không đủ. Rằng cần ai đó ở bên, ai đó mang hạnh phúc đến cho bạn vì bạn không thể tự mình hạnh phúc được.
Một mình, ngược lại, là sự đủ. Nó ngụ ý rằng bạn không cần ai khác đem đến niềm vui và hạnh phúc cho mình, mặc dù nếu có ai đó đến bạn cũng thấy vui nhưng khác biệt là bạn vẫn vui khi không ai đến cả. Rằng sự tồn tại của bạn là đủ cho chính bạn hay thậm chí cho cả thế giới.
Người cô đơn giống như người đói và người một mình giống như người no đủ, luôn no đủ.
Người cô đơn thường thấy lạc lõng giữa đám đông dù cố tìm sự cứu vớt từ đám đông. Bản thân họ cũng luôn tồn tại một đám đông hỗn loạn trong tâm trí và chúng chưa bao giờ tách rời khỏi họ.
Người một mình có thể ở trong đám đông nhưng đám đông không ở trong họ, dù đứng giữa đám đông nhưng vẫn không bị hòa trộn vào đám đông, đám đông dùng mọi cách vẫn không tác động được tới họ.
Thiền nhân là những người ở trong trạng thái một mình cách sâu sắc nhất và từ sự một mình của họ tuôn trào vô tận những niềm vui và sự đủ đầy, mãn nguyện…
Osho
Sưu tầm

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2023

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2023

Tường vi

 Hè là mùa của em í, hi hi


cũng là mùa của em trầm này, em này sớm hơn, thơm nức mũi



Mà anh nó có tay "canh điền", nó lượm có mấy nhánh tí tẹo  về cho, vậy mà ra được mấy chậu ngon ghê luôn.

Bonnus bờ tưởng hoa đỏ, hoa vàng, hi hi






chào tháng 6, :)  :)