Thứ Năm, 31 tháng 8, 2017

Đi

Thình lình là đi, chẳng tính trước, leo lên mây

rồi trở lại, hồi đó chưa có anh này

sông vẫn nặng phù sa

mà lòng người dường như có khác, đường nhiều hơn, cầu nhiều hơn, nơi đây ai còn mua bán, thảng thấy man mác buồn

không biết người ta đang xây những gì, có giúp người dân bớt đi nghèo khó

đó đây hiển hiện 1 nền văn hóa  của quan hệ gọi là môi răng!


nhà cổ Tây Đô

Hông biết sắp tới chập mạch đi đâu nữa đây, hi hi :)

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

Tự giác

Chiều, đi làm về, đến ngã tư đèn đỏ, như mọi lần, mọi người đều dừng đúng vạch trắng, nhưng sao lần này một dãy xe dừng cách vạch 2m, nhìn lại thì toàn cánh đàn ông, con trai. Lấy làm lạ, nhích lên một chút, thì phát hiện ra, ngay vạch phía trước là 2 em xinh tươi, váy ngắn nõn nà!!!!
Mọi việc đã rõ! Mình có nên đề xuất Bộ GTVT bỏ hết mấy cái trụ đèn xanh, đèn đỏ vô tri vô giác thay vào đó là mỗi ngã tư là mấy em chân dài đứng điều khiển. Hi hi :)

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

Em

Một tin nhắn, thế là chúng mình gặp nhau. Từ ảo bước ra đời thực, vừa thật gần, vừa xa xôi J
Mưa rả rích, quán chỉ có 2 chị em, cứ rỉ rả trò chuyện. Nhờ em mà mình biết mấy cảnh quay trong phim Cô gái đến từ hôm qua là trường em, là nhà chú, bác em. Cảnh quê mình dzô phim dễ thương chết đi được. Cái cây đa, mà bà nội kể ngày xưa mỗi bận đi ngang trời xẩm tối là nghe tiếng khóc trên ngọn cây. Chừ dzô phim nó lung linh quá chừng.

Em nhẹ nhàng, dễ thương và duyên dáng, như cái tên em, như những câu chữ em dùng.!
Hôm nay, mở tủ áo quần, mùi thơm nhè nhẹ, giật mình, nhớ đến em, món quà đáng yêu mà em tặng. Cám ơn em, ngọt ngào hương quế…. :)
:)




Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Lượm

Sáng, mở máy, thấy cái này, câu chuyện thì mình đã đọc đâu đó rồi, nhưng cái hình minh họa cho câu chuyện mới đắt, Hí hí, mắc cười quá. Sao mình thích mấy cái đầu này ghê, hài hước, thông minh chết đi được:

Một hành giả hỏi lão hòa thượng " trước khi đắc đạo Ngài làm gì?"
Lão HT trả lời" bổ củi, gánh nước, nấu cơm.
Hành giả: " vậy sau khi đắc đạo Ngài làm gì"
Lão HT trả lời" bổ củi, gánh nước, nấu cơm.
Hành giả:" vậy thì có gì khác"
Lão HT: " trước kia, lúc bổ củi thì lo gánh nước, lúc gánh nước lại nghĩ chuyện nấu cơm. Đắc đạo rồi bổ củi cứ bổ củi, nấu cơm cứ nấu cơm "
Tâm giản dị chính là Đạo. Đại Đạo chí giản chí dị.
(Trangphatgiao)

Hix :)

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

Ngày tận thế

Loay hoay thế nào mình lôi ra được bài thơ của em, ngớ ra, đó giờ có thấy em làm thơ đâu ta, mà làm thơ cũng hay hay nữa chớ:
Thế là mai tới tận thế,
Mà ta chưa sống tới tận cùng,
Thôi mai về với mông lung,
Trả trái đất về cho loài vô định
Hết phải đau, không còn bịnh,
Sướng hơn tiên ... dẫu chẳng có tiền
Đoạn thơ ấy được em viết ra ngày 20/12/2012, mới nhớ lại ngày ấy tháng ấy năm ấy  người ta đồn ngày mai (21/12/2012) là ngày tận thế của nhân loại theo lịch của người Maya cổ đại.
Cũng nhớ đâu đó GS Trịnh Xuân Thuận  không tin năm í là ngày tận thế.
Cũng còn nhớ sau ngày đó vẫn gặp anh, hỏi:
 “ủa, chưa chết á”
- Thế mới buồn :)
Lại phải cấy cày trên đất phèn được mỹ miều gọi là cuộc sống á
-  Bữa ni ăn món chi rứa?
-   Món mít, hi hi (mình vốn thiệt thà, ngây thơ!!!) 
Còn dành với mình: ta chết lên, em chết xuống. Ngày đó, dzui.
Ơ, mà mục đích của mình là khen thơ em hay mà, lại lan man lãng xẹt.
Mình cũng không muốn loài người tiệt diệt, bởi còn khối người  muốn sống. Mình chết là dzui rồi.
Tôi nay ở trọ trần gian 
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời  (TCS)

Hi hi :)