Nhà ai cũng phải có 1 cái bếp, bếp là nơi duy trì sự tồn tại của con
người về mặt sinh học! Ngày mình làm nhà, cũng chẳng mượn ai vẽ bản vẽ, cứ tự
nghĩ ra những khoảng không cần thiết cho cuộc sống, kích thước thì cứ như một
người văn phòng hay dùng bảng tính excel, đã có 1 con số cho hàm sum cố định,
còn những thành phần còn lại thì thay đổi tùy thích.. Còn nhớ cũng đưa cái gọi
là bản vẽ ấy cho anh Hai, anh góp ý, cũng nên có 1 phòng cho khách, mình cười,
em làm chi có khách ở lại đâu! Lúc đó mình không nghĩ đến có một ngày cái suy
nghĩ chủ quan ấy quay ra làm hại mình, đó là lần cao hứng cho thằng bạn em khi
hắn đã xin xỉn về nhà mình ngủ, báo hại
mình một phen hú vía, may mà không xảy ra chuyện gì! Hi hi.

Làm nhà xong, khi những đồ đạc thiết yếu đã yên vị, mình ngắm nhìn một
lượt, cũng ưng ý, mọi người đến chơi đều chung ý kiến:
-
Sao bếp rộng quá
so với nhân khẩu của chủ nhà?!
-
Thích rứa.
-
Bếp rộng là không
giàu được đâu.
-
Uhm, thì đâu có
mong giàu!
Đúng là so với diện tích của nhà, bếp hơi tham lam, kệ, mình đặt ở đó 1
bàn làm việc, thế là ăn, đọc sách, làm việc cứ một chỗ, đỡ di chuyển.
Riết rồi mình thấy thích làm việc trong bếp hơn, bởi phòng khách phía
trước cũng xinh xắn, đáng yêu, ở đó cũng có 1 bàn vừa để tiếp khách vừa để làm
việc gần cửa sổ, cái cửa sổ mở ra là sân nhà hàng xóm. Chủ nhân bên ấy là 2 vợ
chồng về hưu, họ thích chừa một khoảng sân rộng để trồng cây, và họ khuyến
khích mình đặt cửa sổ chỗ ấy khi mình xin phép. Là cửa, nhưng để trang trí là
chủ yếu, vì cũng ít khi mình mở ra, ngồi đó làm việc, mơ màng cũng thú vị,
nhưng cứ những ngày cuối tuần, con cháu 2 bác ấy tụ tập về thì thôi rồi, chẳng
khác chi mình ngồi giữa chợ. Thế nên, lại rút về cố thủ trong bếp, chốn bình
yên nhất, và cũng kín đáo nhất, Hi hi.
Sáng nay, lại ngồi trong bếp, ấm áp, mơ màng! 
