Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Lượm

Sáng, mở máy, thấy cái này, câu chuyện thì mình đã đọc đâu đó rồi, nhưng cái hình minh họa cho câu chuyện mới đắt, Hí hí, mắc cười quá. Sao mình thích mấy cái đầu này ghê, hài hước, thông minh chết đi được:

Một hành giả hỏi lão hòa thượng " trước khi đắc đạo Ngài làm gì?"
Lão HT trả lời" bổ củi, gánh nước, nấu cơm.
Hành giả: " vậy sau khi đắc đạo Ngài làm gì"
Lão HT trả lời" bổ củi, gánh nước, nấu cơm.
Hành giả:" vậy thì có gì khác"
Lão HT: " trước kia, lúc bổ củi thì lo gánh nước, lúc gánh nước lại nghĩ chuyện nấu cơm. Đắc đạo rồi bổ củi cứ bổ củi, nấu cơm cứ nấu cơm "
Tâm giản dị chính là Đạo. Đại Đạo chí giản chí dị.
(Trangphatgiao)

Hix :)

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

Ngày tận thế

Loay hoay thế nào mình lôi ra được bài thơ của em, ngớ ra, đó giờ có thấy em làm thơ đâu ta, mà làm thơ cũng hay hay nữa chớ:
Thế là mai tới tận thế,
Mà ta chưa sống tới tận cùng,
Thôi mai về với mông lung,
Trả trái đất về cho loài vô định
Hết phải đau, không còn bịnh,
Sướng hơn tiên ... dẫu chẳng có tiền
Đoạn thơ ấy được em viết ra ngày 20/12/2012, mới nhớ lại ngày ấy tháng ấy năm ấy  người ta đồn ngày mai (21/12/2012) là ngày tận thế của nhân loại theo lịch của người Maya cổ đại.
Cũng nhớ đâu đó GS Trịnh Xuân Thuận  không tin năm í là ngày tận thế.
Cũng còn nhớ sau ngày đó vẫn gặp anh, hỏi:
 “ủa, chưa chết á”
- Thế mới buồn :)
Lại phải cấy cày trên đất phèn được mỹ miều gọi là cuộc sống á
-  Bữa ni ăn món chi rứa?
-   Món mít, hi hi (mình vốn thiệt thà, ngây thơ!!!) 
Còn dành với mình: ta chết lên, em chết xuống. Ngày đó, dzui.
Ơ, mà mục đích của mình là khen thơ em hay mà, lại lan man lãng xẹt.
Mình cũng không muốn loài người tiệt diệt, bởi còn khối người  muốn sống. Mình chết là dzui rồi.
Tôi nay ở trọ trần gian 
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời  (TCS)

Hi hi :)

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

Cảm xúc

Nản,
Mình rất không thích cách làm việc để tình cảm chi phối dẫn dắt.
Haizz.
Ngán ngẩm quá!
Gót chân Achilles!
Mình bị khìn khìn.


Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Tùy ngộ nhi an

Chiều ghé thăm nhà cụ, kính cẩn nghiêng mình, 

Chợt hiện về mấy câu của cụ, sao thấy ứng thời:

Trăng trên trời có khi tròn khi khuyết, 
Người ở đời sao khỏi tiết gian nan. 
Đấng trượng phu tuỳ ngộ nhi an, 
Tố hoạn nạn hành hồ hoạn nạn
Bỗng dưng từ trên cao  anh này rơi xuống nằm gọn trong tay anh Hai:
Chắc cụ tặng anh
Cố lên anh Hai nghen. :)
:)

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

Phù du

Ngày 11 tháng 20!

Chuông điện thoại reo, về nhà, mình lười biếng nghe điện thoại trừ những người quen, nhìn một dãy số không có tên. Giờ này....???
- Dạ?
- Cô đây, Cô H.
- Ui,...........
- Cô gặp T, và nhờ đó cô có số của em.....

Ôi, vô cùng có lỗi, học trò như em thiệt là quá đáng. Ngày tháng cứ trôi, và đôi khi trong bộ óc  lơ mơ của mình vẫn còn những hình ảnh thân yêu, nhưng nhớ cũng chỉ là nhớ. Không ngờ Cô giáo đáng kính hơn mình, cô nhớ và thực hiện nỗi nhớ ấy bằng cuộc tìm kiếm, và kết quả là Cô thành công! Sau bao nhiêu là năm.

Cô ơi, Em vô cùng xin lỗi Cô,
Tháng này có một ngày, người ta dành ra để mọi người nhớ về nghề giáo. Cô đã làm ngược lại!

Chờ tiếng tút tút, biết rằng bên kia Cô đã tắt máy. Mình ngồi thừ ra một lúc, cảm động.
Em xin hẹn Cô một ngày không xa, Cô trò mình gặp lại.
Một trò em hậu đậu của Cô. 

Và hôm nay, ngày 16/5/2017. Chưa đầy một năm Cô ạ,

 Sáng vừa ngồi vào chỗ, nghe tin Cô mất!
Kể từ ngày cô tìm được mình, mình vẫn hay ghé nhà Cô chơi, Cô đã về hưu được vài năm,có lần còn mua bánh xèo về nhà, 2 cô trò ngồi ăn ngon lành
Mình ngồi thừ ra một lúc, đầu óc trống rỗng, một lúc sau mới nhớ là, chạy đến nhà Cô, xem tại sao Cô mất.
Thật đơn giản, Cô ngủ rồi ngủ luôn, một giấc thiên thu.
Haizz, Cô biết không, đó là điều em mong ước cho chính mình.

Bình yên Cô nhé.
Mưa rả rích giữa tháng hè.

Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017

Tình cờ

Không dự tính, chẳng kế hoạch, đời lắm sự tình cờ:

Xong việc mình tót lên xe, thế là đến xứ này
Sau lần này thì mình có đầy kinh nghiệm để lang thang :)
Đời mình thường nối tiếp những chuyện tình cờ, và tất cả đều thú vị :)

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

TẶNG MỘT NGƯỜI EM GÁI

Tự nhiện mình quét sân, quét ngõ lại được vào thơ: Hi hi  :)

TẶNG MỘT NGƯỜI EM GÁI
Vườn xanh rợp mát quanh thềm
Nhạt phai mấy độ vàng thêm nắng chiều
Vẫn còn một đóa cô liêu
Nhẹ thoang thoảng ngát hương dìu dặt bay
Chiều hôm quét lá rụng đầy
Vô tình khẽ động bàn tay chạm gì ?
Sầu rơi dưới chổi quét đi
Niềm kia nỗi nọ... thôi thì quét luôn
Hỏi chi những chuyện vui buồn
Khi lòng em rộng mở buông hết rồi
Ôi đời như huyễn mộng thôi
Cười trong đơn chiếc em ngồi lặng yên
Tâm Nhiên
Người em gái đang quét lá trước sân chiều, phiêu hốt lá vàng bay rơi ngập vườn tám cảm, nghe thoảng ngát hương vị cô liêu...
1. 4. 2017

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

Sắp hè

Mình đi Hà Nội 1 ngày, về thì em đã ra đi nhờ sự nhiệt tình của hàng xóm, lần í hết 1 thùng bia và 1 con gà nướng, vẫn còn nhớ: ngày  9/12/2016. Vì một vài lý do lý trấu, mình đành quyết định chia tay em trong nuối tiếc.

Không có em, bọn bạn em lần lượt héo rũ, vì không còn ai chở che,  có mấy nàng lan đã cố gắng vươn ra vài nụ, rồi cũng cháy luôn, phải thôi, sống nhờ gió, nhờ sương, yểu điệu vậy, ai chịu nổi cái nắng mà đến người cũng cháy huống chi hoa. :D
Không thể làm ngơ, ra tay thôi, sáng nay nguyên một buổi, mình đã hoàn thành cho mấy em một mái nhà, làm xong ngồi nhìn, thấy mình sao mà giỏi, hi hi  :)
bên ni thế này
bên nọ, thế kia :)

vậy là yên tâm đón mùa hạ :)
:)

Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

Lung linh

Suy nghĩ một hồi, mình quyết định, mần anh này, chắc Ba vui:

Nhìn nghiêng, em cũng lung linh, hic!
:)


Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Sợ

Chiều nay mình chứng kiến một việc vừa thấy thương, vừa thấy buồn cười!
Hầu như trong mỗi con người ai cũng đều tiềm ẩn một nỗi sợ: sợ ma, sợ đau, sợ vợ, sợ người yêu, sợ chết, sợ nghèo, sợ xấu, sợ bịnh,....
Haizz, chi mà khổ!!!!!!!!!!!!! Mất hết bản lĩnh!