Thứ Tư, 20 tháng 5, 2020

Ở nước ngoài người ta làm ra bộ chuẩn để đánh giá thường mang ý nghĩ tích cực,chỉ ra những cái được và chưa được để đối tượng hoàn thiện và tốt lên. Khi về xứ v nó biến tướng đủ kiểu, và rồi nó mất đi mục đích tốt đẹp ban đầu. Buồn cho xứ v, và buồn cho chính mình. :D
Vật vã 2 năm trời, nhiều lúc nghĩ mình làm những điều quá vô nghĩa, choán hết thời gian và thêm cái phần u tối vào não. Haizz
Rồi cũng kết thúc. Thở phào.
Tiếp tục bước, chả biết ngước lên hay nhìn xuống.
"Đời là vạn ngày sầu, đi tìm vui chốn nào...?!!!" :) :):)

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2020

F1

        Còn nhớ entry ngày 13/12/2019, bé cháu gửi 1 đoạn văn già chát nói về chuyện em Ghi có vợ, sau đó ít tuần là cuộc phối ngẫu của chàng Min Ghi và nàng tiểu thơ bên bờ sông Thu thơ mộng. Ngày đó, cả nhà phì cười về chuyện này vì nghĩ chàng với nàng vẫn còn trẻ dại. Nào ngờ, anh Ghi đã làm nên công nên chuyện. Ngày hôm qua, nhận được tin anh Ghi đã để lại cho đời 3 hoàng tử giống anh như đúc.
         Tin ấy không làm nó vui, mà còn gây nên nỗi buồn dai dẳng cho nó,bởi hữu hậu làm chi để gợi lại người cũ, sẽ còn đó hình ảnh Min Ghi đâu đó trong cuộc sống này. 
          Cứ nghĩ nỗi buồn ngày Ghi mất đã khép lại. Nào ngờ....
          Nó có ích kỷ không nhỉ!?
"Ngày tháng rộng đi lui rồi đi tới....:D

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2020

PHAN SAO TRÊN RỪNG

          Chú thường sang nhà nó chơi, có lẽ anh em nó nói chuyện hợp với Chú. Thời buổi này, trong cả họ hàng cháu chắt, có lẽ chỉ còn anh em nó chịu ngồi nghe những câu chuyện của một thời xưa cũ oanh liệt của Chú với một sự đồng cảm sâu sắc. Chú nói thời ấy hình ảnh người sĩ quan đẹp lạ lùng, lịch lãm. nhìn là thấy ở một tầng văn hóa khác (mà không riêng gì sĩ quan, thế hệ ấy, người có chữ một chút thôi đã thấy khác, sự bặt thiệp toát ra từ vóc dáng, thần thái...; phải chăng từ giáo dục mà ra???)
           Chú lại hoài cổ về những mối tình lãng đãng khói sương, mà cũng chỉ là thơ đi rồi thư lại. Một trong những mối tình ấy là "Nàng thơ" bút danh Phan Sao Trên Rừng. Thời ấy, cứ làm thơ rồi gửi báo đăng, độc giả đọc, mến tài thơ, thế là họa lại, rồi quen, rồi thư từ thân thiết, Và chỉ vậy, dễ thương quá chừng.
          Mối tình thơ giữa Chàng Du Mục (bút danh của Chú) và Nàng Phan Sao Trên Rừng cũng dài được gần 10 bài thơ trên đặc san thời ấy. Binh biến đã làm họ mất dấu nhau.
           Tối nay, Chú ngẫu hứng ngâm, và mình chép lại. Một trong những bài thơ họ trao nhau:

VẾT NGƯỜI
Như sợi nắng xuyên qua đời vội vã
Tà áo bay trong ký ức rêu phong
Tiếng chim hót reo trong hồn một thoáng
Sớm mai nào mùa hạ đổ bên song
Cho anh xin nụ cười buồn xưa cũ
Một chút hồn nhiên đôi mắt kinh chiều
Anh đã đau nửa đời thân du mục
Và nửa đời nở rộ đóa đìu hiu
Em còn đứng trong căn nhà dĩ vãng
Nhìn anh khua từng bước nhẹ qua đời
Chân đã mỏi trên dặm hồng thân mến
Rất vô tình em vẫn ở xa xôi
Như con sông đổ ngược triền kỉ niệm
Em tuyệt vời bờ tóc rồi chiêm bao
Đâu có biết trên tháng ngày lá úa
Không chờ ai lòng vẫn cứ hẹn hò
Chưa trở lại dù đôi lần có nhớ
Sợ lòng đau theo nhịp guốc ven đường
Em vội vã như ngày qua mấy bận
Vườn thanh xuân mưa đổ xuống lưng dòng
Thôi hãy để bàn tay thưa mấy nhánh
Che một đời còn lất phất mưa bay
Em bỏ lại sau lưng ngày tháng rộng
Nghe bên trời vàng nhạt lá thu phai


(N.V.Du Mục , Năm 1972)


Và đây, thơ của Nàng:
LỜI VỌNG HOANG XANH
Như sợi nắng rơi từ cơn bão rớt
Những tờ thư màu giấy vẫn chưa vàng
Như những tiếng dương cầm rơi thánh thót
Nắng mùa xuân vẫn đổ ở trên ngàn
Ta lạc mất nửa hồn bay qua núi
Từ mùa thu ngày thu khóc mây thu
Ta còn lại nửa hồn sầu thương tủi
Chàng đã xa cánh gió thoát bụi mù
Chàng đã đi mù tăm miền gió cát
Mất dấu rồi trời thần thoại hoang xanh
Ta vẫn giữ mãi chút tình phai bạt
Từ nửa mùa xuân hạnh phúc vỡ tan tành
Ta vẫn gửi nửa hồn bay qua núi
Theo bước chàng cùng nhập cuộc gian truân
Dù biết một đời chàng thân du mục
Ta vẫn thương màu áo trận vô cùng
Ta vẫn hỏi chưa một lần bày tỏ
Sao dịu dàng tình mộng ngỡ thân quen
Chưa một lần tận tường tên với tuổi
Mà trời ơi ngàn kiếp chắc không quên

(Phan Sao Trên Rừng, Năm 1972)

Năm đó Chú 24 tuổi, :)

Hứng

"Nấu ăn là một nghệ thuật, người đầu bếp là một nghệ sĩ"
          Câu này nghe tivi nói goài, he he
          Với nó, thì  hổng biết có nghệ sĩ không, chỉ biết nó nấu ăn thì vô cùng tùy hứng. Khi nó sáng tác ra 1 món thì lần đầu là lần ngon nhất, còn mấy lần sau thì hên xui, có lúc dở ẹc, bởi vì nó không nhớ lần đầu nó nấu thế nào. Điều này cả gia đình ai cũng xác nhận. Hic  :)

         Trưa nay, món bánh canh chả cá. Lần đầu tiên nó nhìn ku cháu húp tới giọt cuối cùng trong tô, buông đũa xuống thèng ku cháu vỗ vai nó:
          - Tuyệt đỉnh Bảy ơi, còn tô nữa chắc con cũng ăn hết.

          Nó nghe mà muốn rụng tim. Lỗ mũi không còn chỗ để nở
          Hạnh phúc quá á chớ (hee, sến chút xíu)
          Mai thì hên xui nghen. Ngon, dở tùy cảm xúc, Hi hi :)

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2020

Ngẫm

Con virus đáng sợ nhưng đã làm nhân loại giật mình ngoái lại!
..........
Trong bình diện con người, những người mắc phải virus nghiêm trọng đến nỗi tử vong sẽ chết trong cô độc, chết mà không có người thân kề cận trong giờ phút lâm chung khiến chúng ta, những người chứng kiến sợ hãi và suy ngẫm về sự vô thường của cuộc sống, sự phi lý của tham vọng và danh lợi mà phần lớn nhân loại theo đuổi có khi chỉ là ảo tưởng?
Gián cách cũng là lúc nhân loại nhận ra khi con người bớt đi máy bay, xe hơi, xe máy, du thuyền... thì thảm cỏ ngoài cánh rừng kia xanh trở lại, đường phố ít bụi bặm hơn và lạ thay, các bệnh viện ngày thường đông đúc, giờ vắng hẳn!
Gián cách, cũng làm chúng ta tự hỏi các buổi nhậu nhẹt, cà phê chém gió, hội thảo hội hè lòe loẹt... thực ra có thực sự cần thiết cho mái ấm của mỗi con người?
...
Không ai có thể tưởng tượng rằng chính con virus bé nhỏ chỉ có thể thấy bằng kính hiển vi điện tử lại làm nhiều người trong chúng ta ngoái đầu nhìn lại như một sự thức tỉnh.
Vấn đề là cuộc thức tỉnh sẽ kéo dài bao lâu vì sau khi thoát ra khỏi đại dịch này chắc chắn phần lớn chúng ta lại lao vào cuộc ganh đua có tên gọi sinh tồn như một vòng tròn khổ ải.
FB NĐB


Riêng nó thì thấy cái lợi nho nhỏ thú vị là bạn bè nó bỗng dưng giỏi gia chánh hẳn lên. Ở nhà có thời gian làm ra nhiều sản phẩm dễ thương quá chừng. Còn nấu ăn thì tay nghề lên thấy rõ, bình thường cứ dắt díu nhau đi ăn đồ ăn sẵn,bây giờ tự nấu, ngon, bổ rẻ và ấm áp. Hi hi
 Chắc phải viết thư để gửi ông Trời, cái bánh xe tạo hóa lâu lâu, dăm mười năm chi đó cũng nên dừng lại một chút như vậy hì : :) :) :)