Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

Cuộc sống mến thương

Tự nhiên không ngủ được, một điều ít khi thấy ở nó, thường thì trước khi ngủ nó mở 1 bản nhạc hay nghe 1 câu chuyện, chỉ chưa đầy 5 phút sau nó đã chìm vào giấc ngủ, một mạch đến sáng,  cũng ít khi mộng mị. Vậy mà tối nay hông biết sao mắt cứ trơ ra, nằm nghĩ lung tung, nhớ ra ngày mai mình có 1 việc quan trọng cần làm, lan man thế nào lại nhớ ra mình từng có cái trò bấm độn ngày tốt. Thời sinh viên nó nổi tiếng chuyện này, cho mãi đến nhiều năm sau khi  ra trường, thỉnh thoảng mấy đứa con gái sắp làm việc quan trọng cũng kêu rếu nó, mắc cười thiệt. Nghề này nó học từ cô, chắc cũng có lúc đúng nên lũ bạn mới bu bám lâu dữ, nó nghĩ tội nghiệp cho mấy đứa đặt lòng tin không đúng chỗ, ai lại đi tin một đứa ba trợn như nó, he he.
Nó, có 1 thời cũng mê tín ghê lắm, làm chi cũng bấm bấm, độn độn, rồi bẵng đi nó không dùng đến nữa, ngày nào mà chẳng là ngày, tốt xấu, vui buồn do mình cả thôi. Mà không dùng thì coi như trong bộ nhớ của nó chuyện đó bị xếp xó. Tự nhiên nó muốn thử tính ngày mai có tốt không, quên béng cách làm, chỉ nhớ mang mang Đại an, Tốc hỷ, rồi thì là Sanh, Đỗ, Kiển,….. Haizz, quên hết rồi, Tự nhiên óc lóe lên: hay là hỏi anh Guc, lồm cồm mò dậy bật laptop nhưng trong lòng không hy vọng, bởi chỉ bấu víu vào mấy cái chữ chẳng đâu vào đâu của mình. Phù, wow, không tin vào mắt mình: đó là môn độn toán của ông  Lý Thuần Phong, như một sự khai thị, dần dần cái mảng lâu nay phủ bụi trong đầu nó giờ được xới lên. Nhớ rồi. Hi hi, đúng là Guc, ảnh thông tuệ thiệt :)
Việc quên không hẳn là lý do mất ngủ, nhưng một chút thỏa mãn đã đem lại tâm bình yên, thế rồi giấc ngủ đến.
Mưa, lành lạnh, nghe lơ mơ tiếng mưa nặng hạt ngoài kia, lại nghe âm thanh chén, bát va vào nhau lanh canh, chợt nhớ đến lời mời đám giỗ của hàng xóm vào sáng mai, mà mai gì nữa, bấm đồng hồ: 3g sáng, còn lâu mới đến giờ báo thức, cặp mắt lại giở chứng, không chịu khép lại, làm đủ kiểu vẫn không ngủ lại được, thôi thì nằm chờ sáng. Thần kinh nó chắc bị chập dây mô rồi!
Nằm nghe mưa, chợt nhớ bài hát của Phú Quang.

Chiều nay làm một giấc đến 3 giờ, ơi, cuộc sống mến thương, không lấy đi của mình cái gì, có lấy thì cũng bù lại liền, hi hi :)

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

Drive my car!

Thức dậy mà tiếc hùi hụi, cằn nhằn tự trách mình để báo thức không đúng lúc, hi hi :)
Tự nhiên có người giao cho mình 1 chiếc xe hơi cổ từ cái thời Napoleon còn cuổng trời, he he, Nhìn vào ghế lái mình cứ suy nghĩ không biết làm thế nào để chui vô được đây, cái trần thì thấp lè tè, ghế lái nằm lọt thỏm sâu lút ở đâu đâu, còn khoảng cách chân, mèn ơi, thương cặp giò dài của mình quá, hổng biết nhét đâu cho hết đây, hic.
Mình sẽ  chở 1 yếu nhân đi dự một lễ hội, mà muốn đến đó thì sau một quãng ngồi trên xe hơi thì phải xuống qua 1 con đò, may mà hông thấy được giao nhiệm vụ lái đò! Xuất phát thì mình quên cái kính, ngồi vào rồi thì quên cái giỏ xách, đặt cái giỏ xách lên sàn rồi thì phát hiện quên cái điện thoại, cứ lòng vòng ra rồi vô, vô rồi ra hoa cả mắt, ngồi vô ghế lái, đề máy, gạt nhẹ cần số, cài số dze để thoát gara thì “tèng téng teng” báo thức!!! Haizz, tiếc gì đâu, đang chuẩn bị được vi vu với cái xe số sàn vốn mình vẫn thích.
Mơ này chắc ám ảnh cái chuyện “Drive my car” vừa mới đọc xong đây.
Cuối tuần, thôi tự lái xe mình làm 1 vòng bù cái khoảng ấm ức đeee!

 :) :) :)

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

11/9

Sáng mở mắt, nghe truyền thông nhắc đến ngày này. Năm ấy, cũng có một sự kiện làm thay đổi cuộc sống của mình, có vẻ sự thay đổi ấy là một điều may mắn, không thì, giờ này mình cũng luẩn quẩn, cuốn trong sự mù rối, nhàn nhạt bất tận.
Sáng cuối tuần thức dậy, nghe cái lưng ê ẩm, biết ngay sự trở lại của nàng, cả 1 ngày CN loay hoay với nửa cái lưng như vác đá, ê ẩm. Chiều nghĩ ra cái trò đi xoa bóp, haizz, hay đâu trâu cà nhắc thành trâu què thật sự. Một đêm không ngon giấc với những cơn đau bất chợt khi trở mình, ngẫm cứ nằm thẳng, để nếu có chết, mọi người phát hiện ra mình trong tư thế đàng hoàng. hi hi :
Sáng ni, đổ bệnh lười, nghỉ.
Uhm, nghỉ nằm nhà để tưởng niệm, đó là lý do mình trả lời cho những câu thăm hỏi khi thấy mình vắng bóng. He he :)

Thứ Năm, 31 tháng 8, 2017

Đi

Thình lình là đi, chẳng tính trước, leo lên mây

rồi trở lại, hồi đó chưa có anh này

sông vẫn nặng phù sa

mà lòng người dường như có khác, đường nhiều hơn, cầu nhiều hơn, nơi đây ai còn mua bán, thảng thấy man mác buồn

không biết người ta đang xây những gì, có giúp người dân bớt đi nghèo khó

đó đây hiển hiện 1 nền văn hóa  của quan hệ gọi là môi răng!


nhà cổ Tây Đô

Hông biết sắp tới chập mạch đi đâu nữa đây, hi hi :)

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

Tự giác

Chiều, đi làm về, đến ngã tư đèn đỏ, như mọi lần, mọi người đều dừng đúng vạch trắng, nhưng sao lần này một dãy xe dừng cách vạch 2m, nhìn lại thì toàn cánh đàn ông, con trai. Lấy làm lạ, nhích lên một chút, thì phát hiện ra, ngay vạch phía trước là 2 em xinh tươi, váy ngắn nõn nà!!!!
Mọi việc đã rõ! Mình có nên đề xuất Bộ GTVT bỏ hết mấy cái trụ đèn xanh, đèn đỏ vô tri vô giác thay vào đó là mỗi ngã tư là mấy em chân dài đứng điều khiển. Hi hi :)

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

Em

Một tin nhắn, thế là chúng mình gặp nhau. Từ ảo bước ra đời thực, vừa thật gần, vừa xa xôi J
Mưa rả rích, quán chỉ có 2 chị em, cứ rỉ rả trò chuyện. Nhờ em mà mình biết mấy cảnh quay trong phim Cô gái đến từ hôm qua là trường em, là nhà chú, bác em. Cảnh quê mình dzô phim dễ thương chết đi được. Cái cây đa, mà bà nội kể ngày xưa mỗi bận đi ngang trời xẩm tối là nghe tiếng khóc trên ngọn cây. Chừ dzô phim nó lung linh quá chừng.

Em nhẹ nhàng, dễ thương và duyên dáng, như cái tên em, như những câu chữ em dùng.!
Hôm nay, mở tủ áo quần, mùi thơm nhè nhẹ, giật mình, nhớ đến em, món quà đáng yêu mà em tặng. Cám ơn em, ngọt ngào hương quế…. :)
:)




Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Lượm

Sáng, mở máy, thấy cái này, câu chuyện thì mình đã đọc đâu đó rồi, nhưng cái hình minh họa cho câu chuyện mới đắt, Hí hí, mắc cười quá. Sao mình thích mấy cái đầu này ghê, hài hước, thông minh chết đi được:

Một hành giả hỏi lão hòa thượng " trước khi đắc đạo Ngài làm gì?"
Lão HT trả lời" bổ củi, gánh nước, nấu cơm.
Hành giả: " vậy sau khi đắc đạo Ngài làm gì"
Lão HT trả lời" bổ củi, gánh nước, nấu cơm.
Hành giả:" vậy thì có gì khác"
Lão HT: " trước kia, lúc bổ củi thì lo gánh nước, lúc gánh nước lại nghĩ chuyện nấu cơm. Đắc đạo rồi bổ củi cứ bổ củi, nấu cơm cứ nấu cơm "
Tâm giản dị chính là Đạo. Đại Đạo chí giản chí dị.
(Trangphatgiao)

Hix :)

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

Ngày tận thế

Loay hoay thế nào mình lôi ra được bài thơ của em, ngớ ra, đó giờ có thấy em làm thơ đâu ta, mà làm thơ cũng hay hay nữa chớ:
Thế là mai tới tận thế,
Mà ta chưa sống tới tận cùng,
Thôi mai về với mông lung,
Trả trái đất về cho loài vô định
Hết phải đau, không còn bịnh,
Sướng hơn tiên ... dẫu chẳng có tiền
Đoạn thơ ấy được em viết ra ngày 20/12/2012, mới nhớ lại ngày ấy tháng ấy năm ấy  người ta đồn ngày mai (21/12/2012) là ngày tận thế của nhân loại theo lịch của người Maya cổ đại.
Cũng nhớ đâu đó GS Trịnh Xuân Thuận  không tin năm í là ngày tận thế.
Cũng còn nhớ sau ngày đó vẫn gặp anh, hỏi:
 “ủa, chưa chết á”
- Thế mới buồn :)
Lại phải cấy cày trên đất phèn được mỹ miều gọi là cuộc sống á
-  Bữa ni ăn món chi rứa?
-   Món mít, hi hi (mình vốn thiệt thà, ngây thơ!!!) 
Còn dành với mình: ta chết lên, em chết xuống. Ngày đó, dzui.
Ơ, mà mục đích của mình là khen thơ em hay mà, lại lan man lãng xẹt.
Mình cũng không muốn loài người tiệt diệt, bởi còn khối người  muốn sống. Mình chết là dzui rồi.
Tôi nay ở trọ trần gian 
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời  (TCS)

Hi hi :)

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

Cảm xúc

Nản,
Mình rất không thích cách làm việc để tình cảm chi phối dẫn dắt.
Haizz.
Ngán ngẩm quá!
Gót chân Achilles!
Mình bị khìn khìn.


Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Tùy ngộ nhi an

Chiều ghé thăm nhà cụ, kính cẩn nghiêng mình, 

Chợt hiện về mấy câu của cụ, sao thấy ứng thời:

Trăng trên trời có khi tròn khi khuyết, 
Người ở đời sao khỏi tiết gian nan. 
Đấng trượng phu tuỳ ngộ nhi an, 
Tố hoạn nạn hành hồ hoạn nạn
Bỗng dưng từ trên cao  anh này rơi xuống nằm gọn trong tay anh Hai:
Chắc cụ tặng anh
Cố lên anh Hai nghen. :)
:)