Thứ Ba, 12 tháng 2, 2019

Tu và Yêu

Một stt của Cha:
TÌNH YÊU NAM NỮ CỦA TU SĨ!
Một anh nhà tu, vì hay phải làm việc chung với một chị nữ tu, nên hai năm nay nảy sinh tình cảm với chị. Anh hoảng hốt, nóng ruột, đau đớn vì tình cảm này. Anh rất muốn thoát ra, nhưng càng giãy giụa, càng như yêu đương đắm đuối tha thiết hơn. Anh càng muốn trốn thoát, thì càng muốn bộc lộ tình cảm cho chị ấy. Anh mệt mỏi và căng thẳng lắm rồi!
Tình yêu là ân phúc và thánh thiện chứ sao là tội lỗi được! "Sa vào" tình yêu, là cơ hội để anh có thể sống mạnh mẽ hơn, sâu dầy hơn, phong phú hơn, gấp nhiều lần cuộc sống êm ả đều đặn quen thuộc. Mỗi ngày không trôi qua cách bình thường nữa. Nhớ thương, giằng co, đau đớn, sợ hãi với chính mình... Nguyên điều đó đã là ân phúc lớn. Sống cho sâu cho dầy cho mãnh liệt, thường phải do tình yêu "mạc khải" và dẫn dắt. Nếu anh chỉ muốn sống êm đềm dễ dãi, sao anh có thể xứng đáng để làm người, và để tiến sâu vào đời tu?
Qua tình yêu, anh lại được "mạc khải" rõ hơn con người thật của anh. Tất cả tình yêu đều đi kèm với khuynh hướng chiếm hữu, dù tình yêu thì không có nghĩa là chiếm hữu. Chẳng khi nào khuynh hướng chiếm hữu bộc lộ rõ ràng và mãnh liệt cho bằng khi yêu. Tình yêu thì không hề xấu. Nhưng khuynh hướng chiếm hữu, nhất là trong đời tu, là điều anh đã thề nguyền từ bỏ và dâng hiến. Đây có thể là nỗi đau đớn sâu xa suốt cuộc đời! Trở nên con người yêu thương mà tự do, rất yêu thương mà rất tự do, là điều mọi người, nhất là nhà tu phải học và tôi luyện, thường trong máu xương nước mắt.
Nếu anh nghe được rằng không thể sống thiếu người mình yêu, thì cương quyết bứt phá ra, chiến đấu để có được nhau suốt cả cuộc đời. Nếu anh muốn mọi sự đều sớm êm ả dễ dàng, một tuần một tháng mà quên được, thì anh nên đi chết đi, vì chẳng đáng làm người và chẳng đáng đi tu. Còn nếu thật sự thánh thiện khôn ngoan, anh dám để tình yêu bóc, tước, lột vỏ đời mình, lột vỏ hồn mình, và thăng hoa lên, thì kinh nghiệm này có thể đưa anh tới những vùng đất lạ của tâm linh, nơi của Ánh Sáng yêu thương và tự do sâu thẳm.
Bình thường thì cầu nguyện có vẻ lơ mơ thôi. Được dính vào chuyện này, thì phải cầu nguyện tha thiết gấp năm lần. Lời cầu nguyện bây giờ rất thật, rất đau, và cũng sẽ rất hạnh phúc nhiệm mầu. Đời tâm linh, thường bắt đầu từ đó. Tuy đời tâm linh vừa rất giống vừa rất khác xa với tình yêu nam nữ bình thường.
Một mối tình xảy ra, có thể chính là cơ hội đầy ân huệ mà Chúa đang ra tay dẫn dắt.
:)

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2019

BẠN

AI LÀ BẠN TÔI – LÀ ANH EM TÔI ?!

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi.
Ngay sau đó,thì có một cậu bé xuất hiện.
"Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy ?" cậu bé hỏi.

Ông chủ trả lời:
"Khoảng từ $30 cho tới $50."
Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ.
“Cháu có $2.37,"
cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không ?"
Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo.
Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo.
Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau.
Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó
“Con chó con này bị làm sao vậy ?"
Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông.
Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi.
Đứa bé rất xúc động.
“Cháu muốn mua con chó con đó !"
Người chủ nói rằng:
"Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn."
Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng:
"Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền."
Người chủ phản đối:
"Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác !"
Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ.
Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ:
"Vâng, cháu cũng không chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó !"

Bạn thân mến !
Cũng giống như Cậu Bé và Chú Chó kia; Tình Bạn là THẤU HIỂU và YÊU THƯƠNG, cho dù có TÀN TẬT VÀ YẾU ĐUỐI ĐẾN THẾ NÀO !
Bạn sẽ làm gì đây ?
Năm mới đến rồi, mỗi người trong chúng ta hãy cố gắng từ bỏ cái phần "dị tật" trong tâm hồn, cố gắng sống tốt hơn...
Bạn hãy nhớ rằng:
Cho dù bạn có Khuyết điểm,
Yếu đuối đến đâu thì HÃY LUÔN MỞ RỘNG VÒNG TAY với Người khác; và sẽ luôn có Người khác đang đón chờ Bạn !
“VIỆC GÌ ANH EM LÀM CHO NGƯỜI KHÁC LÀ ANH EM ĐÃ LÀM CHO CHÍNH TA !”
Nguồn : Internet.


Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2019

Mỏi

Hôm trước ngồi trong tiệm cắt tóc, nghe xôn xao bên kia đường:
- Cho nó nghỉ đi, đứng miết cả năm chắc mỏi quá rồi!
Thì ra 1 chú ma-nơ-canh té chổng gọng, áo xống tuột ra, sexy quá chừng, hi hi
Uhm, tối lại khi dọn hàng, mấy chị chủ cũng nên cho ảnh nằm dài ra nghỉ chớ he. Tội nghiệp!
Năm hết Tết đến, tạm biệt anh Chó, sắp gặp chị Heo tham ăn rồi, hic


dùng rồi đâu phải là bỏ đi :)
:)
chị heo có nhiều tính xấu, nhưng mà chỉ cũng dễ thương, hy vọng năm nay dzui, tối ngày chị heo ăn no lại nằm, chẳng làm lụng chi,nên chắc hông mỏi :)

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2018

Món quà cuối năm

           Sáng nay mở tủ sách, tình cờ thấy cái anh nầy:


           Một món quà dễ thương mà cậu bé dành cho nó. Thấm thoát mà đã 20 năm, những ngày đầu sau khi ra trường, ngoài thời gian đi làm chính, nó đăng ký làm việc ở đây, nơi có các em, những cô bé, cậu bé với mảnh đời bất hạnh. Ký ức hiện về với bao kỷ niệm ấm áp, những tình cảm yêu thương của anh chị em trong gia đình mái ấm, cố gắng bù đắp cho các em với tất cả những gì có thể. Nhớ lắm những mùa Giáng Sinh đem tiếng hát, nụ cười  đi khắp nơi.
        Ngày đó, nó đảm trách những khóa học ngắn, dạy cho các em những kỹ năng cơ bản nhất làm vốn liếng cho cuộc mưu sinh dài hơi phía trước. Hôm ấy, kết thúc khóa học, cậu bé nhỏ nhất lớp, người ốm yếu, tay cầm khư khư một vật, rụt rè đến bên nó: " Cô ơi, em tặng Cô nè!" rồi cậu chạy mất, đón món quà còn ấm hơi tay từ cậu bé, nó rưng rưng. 
          Cứ ước một ngày gặp lại được hết mấy em, Trung tâm bay giờ cũng đã dời đi nơi khác, Sài Gòn rộng lớn, biết bao giờ mình lại gặp được nhau? Tụi nhỏ bây giờ chắc đã đùm đề con cái, hy vọng các em cũng tự thay đổi được số phận mình.
Cám ơn các em, những tháng ngày thiệt đẹp.

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2018

Ví dù...

Lang thang, nó gặp 'hắn" với mấy câu thơ gọi là gợi nhớ:

Minh khúc, 89, Nguyễn Tất Nhiên

ví dù lá đỏ đường xưa
ngoài hiên những nụ tình chưa muốn tàn

ví dù tóc gọi thời gian
ngàn mây phiêu lãng cũng cần suối sông

ví dù gối đã lìa chăn
thì chăn gối cũng bao lần với nhau

ví dù trước đã lìa sau
thì sau trước trước sau sao vẫn là
ai gieo tiếng dữ rồi ra
lược gương nhau nhé tình ta với mình!

Nghe hay hay  hì :)