Thứ Năm, 31 tháng 5, 2018

ĐẤT NƯỚC TÔI

ĐẤT NƯỚC TÔI
- Thơ Nguyễn Công Vỹ
"Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi
Từ thuở còn nằm nôi
Sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa
Lao xao trưa hè một giọng ca dao"
Đất nước tôi giờ như thế này sao?
Đảo khơi xa rơi dần vào tay giặc
Biển của ta mà biển như đã mất
Quốc hội thì "giá, phí" cãi hoài nhau!
Đất nước tôi xưa có thế này đâu
BOT giao thông mọc dày như nấm rạ
Đang thu "phí" lại đổi thành thu "giá"!
Đường không làm mà tiền vẫn cứ thu
Đất nước tôi giờ chẳng giống như xưa
Quan kết bè đua nhau xài Quốc khố
Công trình xong rồi công trình lại dở
Nắng mưa đày, cỏ dại mọc hoang vu
Đất nước tôi nhan nhản những đền chùa
Chùa đã to, đền nghênh ngang không kém
Miệng quan hô rằng ăn tiêu tiết kiệm
Hàng mã thì quan lại đốt hàng xe
Đất nước tôi giờ chẳng giống như xưa
Quan với dân đối nhau như kẻ chợ
Nhà của dân quan thích thì quan dỡ
Nếu kêu oan thì quan bắt bỏ tù
Đất nước này quyền chức để bán mua
Dân thì "đi" còn quan thì cứ "chạy"!
Thuế cứ cao mà quốc ngân cứ cháy
Quan lắm nhà, dân mất đất tha hương
Đất nước tôi hỗn loạn chốn quan trường
Cửa công đường mỗi ngày thêm rộng mở
Cha dắt con, vợ dắt chồng chiếm ghế
Đám ăn không đã thành lũ, thành bầy
Đất nước tôi vẫn đó những tháng ngày
Giữa Thủ đô dân oan căng lều trại
Chính quyền quay đi, Đảng thì không mghe thấy
Tiếng dân lành nức nở những oan khiên
Đất nước tôi quan lắm đất nhiều tiền
Những biệt phủ xây bằng "buôn chổi đót"
Luật nhiều khe để "con voi chui lọt"!
Thuế xăng dầu bằng ngang giá đi mua
Đất nước tôi nghị quyết giống nắng mưa
Sáng thì đúng, chiều sai, mai lại đúng
Tượng đài to đi đến đâu cũng đụng
Hỏi làm chi? Chẳng biết để làm gì!
Đất nước tôi cũng lắm chuyện ly kỳ
Quan mãi dâm thì nói "tình yêu đẹp"!
Nhà nghỉ lại cứ mọc quanh trường học
Sếp với bồ du hý khắp năm châu
Đất nước tôi chẳng có giống nơi đâu
Nhà "đầy tớ" to hơn nhà "ông chủ"!
Dân thì gầy mà sư mô cứ bự
Bậc tu hành có năm bẩy xe sang
Đất nước tôi luật lệ cứ xéo tràn
Dân sai - tù, quan sai - quan xin lỗi
Dẫu vô tội rồi cũng hành nên tội
Giản đơn thôi - quan thích thế cho oai
Đất nước tôi chẳng giống đất nước ai
Đất của dân, quan thích thì quan lấy
Hoạ khôn lường khi máu tham quan dậy
Kẻ vào tù, kẻ chiếu đất màn sương
Đất nước tôi - "cái nôi của văn chương"
Tiến sĩ nhiều, Giáo sư thì vô kể
Loạn thi ca, loạn nhân tình thái thế
Những tấm bằng mua bán giữa chợ phiên
Đất nước tôi, đất nước của ưu tiên
Lương bổng nhiều lại tiếng là "cống hiến"
Một đời cha, ba đời con thăng tiến
Chốn công môn cứ ríu rít bầu đàn!
Đất nước tôi, đất nước của vinh quang
Suốt quanh năm chỉ thích hô khẩu hiệu
Tiếng mẹ sinh viết khi thừa, khi thiếu
Lại có bằng ngoại ngữ đạt điểm cao!
Đất nước tôi - chẳng có đất nước nào
Được như thế và hay ho như thế
Gắng nụ cười trên bao nhiêu giọt lệ
Bởi xót thương cho Tổ quốc, giống nòi
Đất nước tôi quan thích hát, thích chơi
Thích ăn ngon và thích nhiều gái đẹp
Nhà thì to mà đường đi lại hẹp
Giữa đô thành, xe biến "thuỷ phi cơ"!
Đất nước tôi- đất nước của bốn mùa
"Trên dưới nóng mà giữa thì cứ lạnh"
Con kền kền đã bao lần nhắp cánh
Chửa bay lên vì xác chết vẫn còn !

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

Phố xưa


Anh về sau hơn 30 năm đi xa lơ xa lắc, lang thang với anh nơi phố nhỏ, tuổi thơ tràn ngập trong anh qua những câu chuyện của ký ức, anh chỉ chỗ này, chỗ kia. Cuối cùng 2 anh em chọn quán cà phê nhỏ, chợt nghe giọng anh xa xôi:
-        - Sao bây giờ đông quá vậy em? Hồn cốt mất đâu rồi?
-         - Dạ chắc lặn sâu bên trong :)
Hông biết anh đang vui hay buồn. Tối 14, đêm Phật Đản.
Phố xưa, phố xa dần sau lớp kính, cho xe chậy thật chậm, nghe trong lòng trống rỗng.

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018

Hiệp sỹ


Mấy ngày này dư luận xôn xao chuyện hiệp sỹ đường phố, tất nhiên nó không có ý kiến bình luận gì. Tối nay, tự nhiên rảnh rỗi, nó ngồi nghĩ nhảm chuyện đời nó. Mẹ nó thường nói: “tính con tào lao, cứ hay lo chuyện bao đồng”, bạn bè có người cười bảo “hông chừng bị lợi dụng”, nó thì nghĩ mình giúp được ai chuyện gì thì cứ giúp, sau này nó mới nghĩ không phải chuyện gì cũng nhiệt tình là tốt, đôi khi lại trở nên phản tác dụng, gây phiền phức, và có thể…lãnh hậu quả!!!
Những hiệp sỹ vừa rồi cũng đã nhận đủ lời khen chê, nó nghĩ một sự việc là tốt hay xấu là do cách nhìn nhận của mỗi người.
Cứ bình tĩnh sống, Hi hi :)



Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

Lộc Yên


Mỗi lần cây cải nở hoa
Thì tôi lại nhớ người ta chưa về
Mỗi lần cỏ dại trên đê
Chim ngói đi thả bùa mê khắp đồng...
(Đồng Đức Bốn)
Hình hông minh họa cho thơ, he he :)

Thềm xưa:



lối cũ ta về

Một ngày dzui thiệt dzui

Nhớ cái hàng rào ngày xưa quá chừng




Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

Chán


Tối nay nghe bạn kể: ku con học lớp 3, làm bài văn tả mẹ” Mẹ em 38 tuổi, làm ở trường, mẹ rất thương em, mẹ nấu ăn ngon lắm. Tối nào mẹ cũng đi tập thể dục, rồi về coi ti vi,…vvv…. Em yêu mẹ vô cùng.”. Bạn đọc, vừa cảm động, vừa mắc cười về những suy nghĩ thiệt thà, dễ thương của trẻ con. Nhưng chiều nay nó đem về 3 bài văn tả mẹ lạ hoắc:” Mẹ em làm ở ngân hàng, nào là tối nào mẹ cũng làm việc sổ sách đến khuya, vvv và vvv”.......
-        -  Cô biểu học thuộc lòng 3 bài này để thi đó mẹ.
-        -  !!!!
-        -  Mà dài quá, con không nhớ nổi, với lại có giống mẹ đâu!
-        -  Bài bữa trước của con mẹ thấy cũng được mà.
-        - Cô nói không hay, thi điểm không cao.
Haizz, nói theo kiểu thời đại “Để đây và không nói gì!!!!”
Tự nhiên muốn đập cái gì đó,...hay là đi đập gián!!!!!! :D