Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018

Hiệp sỹ


Mấy ngày này dư luận xôn xao chuyện hiệp sỹ đường phố, tất nhiên nó không có ý kiến bình luận gì. Tối nay, tự nhiên rảnh rỗi, nó ngồi nghĩ nhảm chuyện đời nó. Mẹ nó thường nói: “tính con tào lao, cứ hay lo chuyện bao đồng”, bạn bè có người cười bảo “hông chừng bị lợi dụng”, nó thì nghĩ mình giúp được ai chuyện gì thì cứ giúp, sau này nó mới nghĩ không phải chuyện gì cũng nhiệt tình là tốt, đôi khi lại trở nên phản tác dụng, gây phiền phức, và có thể…lãnh hậu quả!!!
Những hiệp sỹ vừa rồi cũng đã nhận đủ lời khen chê, nó nghĩ một sự việc là tốt hay xấu là do cách nhìn nhận của mỗi người.
Cứ bình tĩnh sống, Hi hi :)



Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

Lộc Yên


Mỗi lần cây cải nở hoa
Thì tôi lại nhớ người ta chưa về
Mỗi lần cỏ dại trên đê
Chim ngói đi thả bùa mê khắp đồng...
(Đồng Đức Bốn)
Hình hông minh họa cho thơ, he he :)

Thềm xưa:



lối cũ ta về

Một ngày dzui thiệt dzui

Nhớ cái hàng rào ngày xưa quá chừng




Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

Chán


Tối nay nghe bạn kể: ku con học lớp 3, làm bài văn tả mẹ” Mẹ em 38 tuổi, làm ở trường, mẹ rất thương em, mẹ nấu ăn ngon lắm. Tối nào mẹ cũng đi tập thể dục, rồi về coi ti vi,…vvv…. Em yêu mẹ vô cùng.”. Bạn đọc, vừa cảm động, vừa mắc cười về những suy nghĩ thiệt thà, dễ thương của trẻ con. Nhưng chiều nay nó đem về 3 bài văn tả mẹ lạ hoắc:” Mẹ em làm ở ngân hàng, nào là tối nào mẹ cũng làm việc sổ sách đến khuya, vvv và vvv”.......
-        -  Cô biểu học thuộc lòng 3 bài này để thi đó mẹ.
-        -  !!!!
-        -  Mà dài quá, con không nhớ nổi, với lại có giống mẹ đâu!
-        -  Bài bữa trước của con mẹ thấy cũng được mà.
-        - Cô nói không hay, thi điểm không cao.
Haizz, nói theo kiểu thời đại “Để đây và không nói gì!!!!”
Tự nhiên muốn đập cái gì đó,...hay là đi đập gián!!!!!! :D

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2018

Cúc quân tử

Có người bạn tặng chậu hoa, gọi là Cúc quân tử:



Kèm theo câu: "Diệp bất ly chi, hoa vô lạc địa"


Mà mình để ý thấy đặc tính của cúc là vậy, đâu riêng loại này ta! :)

Mai mốt chết, mình thích đừng nằm dưới đất :D, vậy cho nó ..."quân tử"! Hi hi :)

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

Tùy tiện

Chiều nay, bé M alô hỏi mình một việc về chuyên môn, giải thích xong, rồi hỏi:
- Nhưng đã nộp danh sách chưa? sao tự nhiên giờ thêm vô vậy, đã hỏi ý kiến đơn vị đó chưa? làm việc tùy tiện vậy?
Bé M cười: Xin lỗi mà, chi mà nóng dữ!
Nói xong, tự nhiên giật mình, cái từ "tùy tiện"
Bé M đã đành, mình thì... mãi mà cũng chưa lớn nổi!!! Bài học nhớ đời ,sẽ nhớ và cố nhớ, để không làm bậy nữa trong mọi việc :)

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2018

Tham

Nó có tật tham lam, cứ thấy sách là tay chân ngứa ngáy, tha về:

Bạn nào trước, bạn nào sau, hay cùng một lúc :D
Uhm, một em nữa chứ, nóng hổi luôn , và cũng đã đọc xong em, nói chung độ khùng của tác giả thì vô đối, và mình thì ngưỡng mộ cái nghị lực của anh ta. Cắt đứt tất cả những thói quen đời thường để viết và viết, rồi trải qua những cơn bịnh trong nhà thương, anh ta vẫn lao động miệt mài để khi xuất viện, tạm biệt nỗi đau thể xác, anh ấy tạo nên một niềm vui mới cho mình, cho mọi người. Cái cách anh ta nhìn nhận cuộc sống thật nhẹ nhàng và nhân văn, cuộc sống vốn dĩ là phù phiếm, hãy buông bỏ để tâm hồn nhẹ nhõm, hãy tập tha thứ và sống nhẹ nhàng hơn, ít nhất là cho bản thân mình! :)

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

Quà

Trưa nay ra nhà xe thấy trên xe mình 1 bịch quýt


hôm kia là bịch chè bắp, báo hại mình no muốn ...díp mắt.
Nào thì là rau, bí, bầu, mướp,....
Có lúc thì biết chủ nhân, có lúc nghĩ hoài hông ra, thôi thì người ta có lòng, mình có...dạ, thương quá!
Bên cạnh những nỗi buồn, mình cũng có những niềm vui ấm áp. Cám ơn cuộc đời! :)
Hôm nay ngày 13 thứ sáu, nhưng ngày điên khùng của mình lại là ngày hôm qua,Điên khùng cả nghĩa đen và nghĩa bóng :D

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2018

Nụ cười Angkor


Mình được giới thiệu nên đi xem chương trình này, và quả không sai, một chương trình đúng nghệ thuật,nói về vương triều Khmer hưng thịnh và tái hiện 1.000 năm lịch sử của đế chế này, chợt chạnh lòng khi nghĩ đến Đại Việt, biết bao giờ nước nhà mới làm được một chương trình nghệ thuật bằng thiên hạ! tìm đâu ra một Trương Nghệ Mưu trên đất Việt?
Cả một nền văn hóa được thể hiện trong 75 phút với những hiệu ứng âm thanh, ánh sáng hoàn hảo, công nghệ đèn LED tuyệt đỉnh,  một dàn diễn viên chuyên nghiệp, mà nghe đâu trong số đó là những trẻ mồ côi. Cái cảm giác như đang xem một bộ phim 3D, nhưng tất cả diễn viên là những con người bằng xương bằng thịt ngay trước mắt, những tràng vỗ tay không dứt của khán giả, những bước chân lưu luyến không muốn về.




Một dấu ấn khó quên trong đêm đầu tiên đến xứ sở nụ cười :)
Có một nơi trên quê mình cũng đang bắt chước! nhưng mình thấy chẳng vui, phải chăng mình hoài cổ!?

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2018

Loanh quanh


Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt. 
Lại về nơi đã ra đi, nhớ ngày đi mấy bạn nước mắt vòng quanh, bây giờ thì nơi này vui, nơi kia bùi ngùi lưu luyến. Đời mình mất đi vài thứ nhưng bù lại, Thượng Đế thương nên được nhiều thứ lớn hơn, thật là ấm áp.
Thấy vui vì những gì đã làm được, nói với mấy em: “đừng cám ơn, mà hãy tiếp tục làm tốt những gì tụi mình đã có”
Mấy năm qua mình đã sống cuộc sống không phải của mình (mượn lời của Rancho trong phim Ba chàng ngốc, hi hi)
Bây giờ thì tự do, nhưng cũng đà mỏi gối :)



Thứ Hai, 26 tháng 2, 2018

Tiểu Quỳnh

Em tặng nó chậu Tiểu Quỳnh đã 2 năm, chờ hoài không thấy ra hoa. Trước Tết lá nào cũng nhiều nụ chúm chím, mừng thầm, hồi hộp ngồi chờ đợi, rồi một ngày phát hiện ra những nụ hoa rơi rụng dần, lá cũng rụng luôn, có lẽ mưa nhiều . Hoảng hốt nó đem vào nhà để trước mái hiên, một cánh lá rụng mang theo nụ hồng hồng, tiếc quá, nó cắm cọng lá vào chậu, với một niềm  thương cảm xót xa. Chỉ nghĩ là không nỡ bỏ vào sọt rác mọt cánh lá còn tươi xanh mang theo một nụ hồng.
Vậy mà, hông ngờ hoa cảm được cái tình của nó, chiếc lá tái sinh, nụ hồng lớn dần. Sau những ngày nghỉ Tết, nó mở cổng và không tin vào mắt mình, Tiểu Quỳnh bừng sáng một góc sân.


Yêu quá, thương hoa lặng lẽ chờ nó về sau những ngày rong chơi bỏ bê nhà cửa.
Năm ni chắc nhiều niềm vui bất ngờ, he he

Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2018

Em Thúy

Xuân về thay áo mới

Ngõ nhà thơm hương cau


"Em Thúy" ngồi e thẹn



Trước nhà bưởi trổ bông


:)

Em tần ngần đứng đó,
Chắc lại trông Tết về , hi hi :)



Mồng 2 tết Mậu Tuất

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

Hắn (2)

Blog không có chức năng như fb, để hàng năm nhắc nhớ một kỷ niệm, mà tính nó thì hay quên. Nhớ là nó đã viết một bài về Hắn, đó là một người mà chẳng hiểu vì sao, chỉ nghe qua giọng nói là nó đã có cảm tình, trên đời có những thứ chẳng giải thích được. Trái đất tròn, đúng tròn, nhờ Mark  Zuckerbergnó tìm lại được Hắn, theo dõi để được đọc những stt về nhạc, về những chuyến đi, không biết có phải vì nghề, và thầm cảm phục, nó mơ màng nghĩ Hắn là hiện thân của một người đàn ông tự do đúng nghĩa.
Bất ngờ tối nay nó đọc được một stt của Hắn:
“Bữa nay là đúng 3 tháng mình qua Singapore làm việc. 
Hồi chuẩn bị giấy tờ đi làm, mất thời gian hơn dự kiến khá lâu nên cha có hỏi "ủa sao con còn chưa đi làm" mình trả lời "giấy tờ hơi trục trặc chút, chắc phải vài tuần nữa" Câu hỏi tiếp theo của cha khiến mình thấy thương hết sức "có phải tại cha làm cho chế độ cũ mà giấy tờ khó khăn không" mình vội trả lời, không có, không liên quan gì hết.
Cha hồi đó làm bác sĩ quân y cho chế độ cũ, tức là bên thua cuộc. Hồi nhỏ mình nghĩ làm bác sĩ cho bên nào thì cũng là cứu người Việt mình mà, đâu có sao. Nhưng khi tốt nghiệp ra trường thì mới thấy đâu có đơn giản vậy.
Cho đến giờ, chuyện lý lịch khiến mình không thể được nhận vào làm xảy ra ở duy nhất một cơ quan, chính là cơ quan mà ai cũng nghĩ là mình đang "làm việc/công tác" hay "ăn lương" ở đó. Thật sự, sau 20 năm, mình chưa bao giờ nhận được lương hay thưởng ở cơ quan đó mà mỗi tháng chỉ nhận được khoản thu lao dành cho mỗi chương trình mình đã thực hiện trong tháng và cho đến nay, cũng chưa có ai đoán đúng được khoản thù lao đó là bao nhiêu.
Sau khi gặp vấn đề về lý lịch với cơ quan đó khi vừa mới tốt nghiệp, mình không còn bất cứ ý định nào làm việc với cơ quan nhà nước nữa. Tại biết có xin vô cũng hông được. Còn những nơi khác thì nghe cái tên mình là người ta nhận rồi ahihi (thiệt ra cũng chưa có lần nào đi xin việc thì phải)
Tuy nhiên mình cũng không mất thời gian oán trách hay chửi bới gì.
Tại mình nghĩ cuộc sống cũng khá công bằng, lấy đi cái này thì trả lại cái khác. Nhờ không làm việc ở cơ quan đó mà mình có cơ hội làm nhiều công việc khác nhau, đi đây đi đó khá nhiều, thôi thì hông đóng góp được cho đất nước thì đóng góp cho con người vậy. Và khoản thu lao mỗi tháng nhận được không đủ mua 1 cái đĩa nhựa mới nhưng lại nhận được rất nhiều những thứ vô hình khác.
Tương tự, đi một mình có thể tự chụp hình cụt đầu cụt chân nhưng đổi lại tự do thoải mái hết sức




Ui, thì ra, Hắn có một hoàn cảnh gần gần câu chuyện của gia đình nó, tự nhiên sự quý mến càng tăng gấp bội, lập tức nhắn tin xin chia sẻ, và nhận được câu trả lời hết sức thân thiện.
Gần đây, nó cũng biết được có những điều kỳ quái gọi là quy định, ở đó không có chỗ cho những người tài nắm quyền, dù 1 quyền nhỏ nhất, hình như họ sợ người tài. Mà những người tài họ có cần gì mấy cái thứ vớ vẩn ấy.

Buồn quá, cho những tài năng!
Không, đúng hơn là buồn cho một xh ấu trĩ.

Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2018

Quảng Nôm

Cất cái bài ni, hi hi :)

THƯƠNG HÙA THƯƠNG HỦY
Cứ hẹn miết, rồi không dề, bắt mệt!
Đợi với chờ, nghe ớn họng ông quơi!
Hứa cho cố, để cuộc tình trớt quớt
Mấy chục năm, ông lạc mấy phương trời?
Nói ông biết, quê chừ, đau rát rạt
Sông chết rồi, nước cạn xịt, đục câm
Núi trọc lóc, núi cúi đầu, xơ xác
Ngó ráng chiều, như ngó rạch dao đâm
Ông đi hoài, có khi mô ông nhớ
Thời trẻ trâu, ai cũng nhớp như lồi
Quần áo rách, vá đùm, lòi lỗ đít
Chổng chồng mông, là thấy cả sao trời
Một thời đói, chuối, nần, khoai, sắn ghế
Con chữ nằm bí rị, toát mồ hôi
Đành nghỉ học, lo ruộng đồng, than củi
Nghe máu bầm trong giọt nước mắt rơi
Khổ, khổ thiệt, rứa mà mình cũng lớn
Đứa mô dòm, cũng bự chảng hết trơn
Rồi tới lúc, biết dị òm, mắt tịt
Lại rủ rê đi gò gái bên cồn
Thân thiết quá, cũng làm ra xa cách
Cứ như là, rồi vẫn cứ như không
Câu hát cũ héo queo từng nốt nhạc
Mấy chục năm, tui cũng đã theo chồng
Bữa hơm tết, tình cờ tui gặp lại
Mới biết ông già, và ớm nhách như ri
Nhưng cái tính trổ trời và nói nghẻng
Nói chung là, hén vẫn cứ y nguy
Ông cứ trách, nhưng tui là con gái
Như trái cau non rớt xuống ục bùn
Ai biểu ông chi, tui đâu làm phách
Chỉ tóc dài, mới hiểu được dây thun
Chừ ông ở chỗ mô? Mà xa hoét
Biết khi mô, tui mới ghé thăm ông
Thôi rứa hị! trách hờn chi, bày đẹt
Bởi đất trời vốn dĩ quá mênh mông.
Bài thơ của Nguyễn Lãm Thắng.

Sáng

Vật chất và tinh thần cho buổi sáng )



Thứ Bảy, 6 tháng 1, 2018

Nắng lên

Những tia sáng le lói sau những ngày dài âm u, hy vọng một sự tươi sáng cho 1 năm :)

:)
Vườn ngập tràn những nắng và nắng