Mình chưa được 10 tuổi thì ông
nội mất, vẫn còn nhớ dáng ông, cao, gầy, chòm râu bạc, mục kỉnh thường trực trên mũi, ngồi ngâm thơ
uống trà. Chiều chiều chống gậy xuống đồng thăm ruộng, ông có nhiều ruộng, cho
người trong làng làm công, đó là nghe kể lại thôi, chứ lúc mình lớn lên thì đất
ruộng của ông đã thuộc về “của chung”, nghe đâu hồi sau 75, vườn nhà rộng quá,
ông tự nguyện cắt đất hiến cho nhà nước. Cái thuở mà những người như ông đã đặt
niềm tin vào những điều như vua Nghiêu, vua Thuấn ở tận bên Tàu, hông biết rồi
có trở thành vô vọng?
Cách sống của ông nội cũng chẳng
giống ai, và điều đó có lẽ di truyền! 

Sách Luận ngữ có câu “ Quân tử
hòa nhi bất đồng, tiểu nhân đồng nhi bất hòa”
Ba thường kể về ông nội với sự
thành kính, duy có mỗi một điều mà chính ba sau này cũng mắc phải, mình hông
biết là hay hay là dở, đó là chê bà nội, cuối đời nổi cơn chướng, tự nấu cơm,
rau, muối mè ngày 2 bữa, vì chê bà nấu
không tinh khiết! Bà nội nói bà cũng có niềm kiêu hãnh của bà, bà hông thèm
chấp, hi hi.
Bà nội hay ngồi hát:
Thiếp xách đòn gánh
đi ra cũng con nhà chữ nghĩa văn nho
Văn kỳ thanh bất kiến do do
Bậu có bôn ba đi
trước thì cũng ngồi trông con đò
Ông nội la: “Dốt, Văn kỳ thanh bất
kiến kỳ hình”
Bà nội cãi: Nói rứa cho vần
Uhm, hồi đó hông có từ botay.com,
nếu có chắc ông nội đã tặng bà. 

Họ cãi nhau hoài, nhưng mà họ vẫn
thương nhau, ông mất vào ngày thất tịch, hơn 5 tháng sau bà cũng theo ông, không biết sau này ông bà có gặp nhau vào ngày
đó hông, ngày của tình yêu mà!
Năm đó anh mình học năm đầu đại học,
anh làm bài thơ Khóc ông 15 khổ:
Ông đã đi rồi một xế trưa
Tám mươi tuổi thọ đã
thừa chưa
Bụi hồng đà mỏi câu
kim cổ
................
Hoa trang trước ngõ
mơ mình hạc
Bậc đá bên thềm nhớ
dấu chân
....................................................
.............