Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Hoài cổ


Mua vì thích ăn rau này:

Nhưng lý do chính nằm ở đây:


Dễ thương quá với cái bọc lá chuối bên ngoài. Nhớ ngày xưa, cái thời mấy chị hàng xén, hàng rau ở chợ chưa dùng bao nylon,một trong những bạn hàng của họ là bà dì nhà  mình, người chuyên cung cấp cả gánh lá ráy, lá chuối mỗi ngày. :)
Đi chợ về, gấp hết mấy bạn lá chuối lại cho gọn, bỏ xuống cái  hố sau nhà, mấy bữa sau lá khô, rồi tiêu vào đất. Nhẹ nhàng :)

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

Cô lữ

Mượn cái từ của em khi nhắn tin cho mình lúc biết được mình đang lang bạt cả ngày mà cũng chưa về được cái nơi mình cần về! :)
Chắc mình tâm thần thiệt khi chon cái ngày này, Tết Đoan Ngọ, để quay về. Không một chuyến xe nào khởi hành, có lẽ  ít khách quá, nên chủ xe hủy một vài khách hẹn. Đã lỡ lọ mọ dậy từ 4h30 sáng để đến điểm hẹn mà hông lẽ quay về, một em quen cho số xe, mình quyết định chọn đi đường vòng, vì lộ trình của hãng xe này không đi qua nhà mình. Uhm, thì đi, sau một hồi nghe tên tài xế phân tích này nọ.
Đúng ra anh ta chở mình đến bến, rồi mình tự bắt xe về, nhưng anh ta tử tế, dọc đường rừng, gặp ngay chiếc xe bus đúng tuyến mình về, anh ta hỏi kỹ tài xế xe bus, và cho mình xuống. Haizz, vắng, nắng và nóng, mình ngồi đó chờ giờ xe khởi hành.Tài, và phụ xe hỏi thăm đủ chuyện, rồi an ủi, chỉ có hơn 30 ngàn mà em có thể tham quan qua hết các vùng nổi tiếng đánh Mỹ, hi hi, cũng vui, vui nhất là cái vụ, để anh bật máy lạnh giữ gìn sức khỏe cho em về nhà với ông xã. Hix :) Tào lao hết sức.
Cuối cùng thì cũng về đến nhà sau gần 12 giờ như dân đi du lịch bụi, chuyển hết xe này đến xe khác.
Một ngày của 1 năm đáng nhớ.

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016

Người đến rồi đi.

Tối nay đi bộ, và ngẫu hứng ghé nhà bà, gần nhà xa ngõ, cứ mở cửa sau là nói chuyện với nhau hàng ngày, nên đâu cần phải đến thăm nhau!
-         Con đi chơi hay có chuyện chi?
-         Con đi bộ ngang qua thôi.
Hai bà cháu chuyện trò linh tinh, tự nhiên thèm nằm dài trên cái giường bà đang ngồi, bà lật đật đi lấy gối. Haizz, thấy mình bé lại tí ti, y như ngày xưa  tối tối nằm chơi, rồi ngủ quên, để  mẹ phải ôm vô giường ngủ tiếp!
-         2 tháng nữa bà xa con.
-         Á, bà đi đâu chơi ah?
-         Bà qua ở với con gái
-         Ui!
Mình ngồi bật dậy.
- Bà!
Nghe tắc nghẹn, không nói được gì nữa. Bất giác nén 1 tiếng thở dài, cũng phải thôi, bà đã già rồi, lại hay đau yếu, cô con gái lo lắng là phải đạo!.
Số mình là gì vậy ta???!!! :(
Mượn mấy câu trong một bài bên blog của chị Tám làm đoạn kết vậy. Haizz
......
 Người đến ri đi.
 Năm tháng trôi qua
 Cuc đi vn tiếp tc.

[1] Dch t bài thơ The Hermit ca nhà thơ Trung Quc Hsu Pen (Richard Lewis dch sang tiếng Anh)


Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016

Bằng lăng

Con đường hàng ngày mình đi, giờ đang vào mùa hoa bằng lăng nở,  một đoạn phố dài, tím đến xao xuyến lòng
(ảnh ni của người ta)
 về đến nhà, vẫn gặp bằng lăng :)
(hình ni của mình :) )
   
Tháng 5, mùa hoa phượng nở
Tháng 5, màu tím của bằng lăng
:)

Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

Nước

Cái tật lơ ngơ, chẳng bao giờ để ý những cái phiếu tính tiền, những cái tờ hóa đơn, cứ nhìn mỗi ô tổng cộng, mở ví!
Lần này thì trúng nặng!
Tháng trước thanh toán một khoản tiền nước kha khá, nhưng cũng không thắc mắc, nhưng xui khiến thế nào mấy hôm sau giật mình: Sao mình lại xài nước nhiều vậy? hay ống hư để nước cứ chảy hoài!?, nghĩ vậy thôi, rồi cũng quên luôn. Hôm rồi, đi làm về nhận được mảnh giấy nho nhỏ nội dung: vì quý khách hay vắng nhà nên chúng tôi không ghi được chỉ số nước, vui lòng nhắn tin vào số điện thoại xxx. Đến lúc đó mình mới quan tâm đến cái đồng hồ nước, và biết cách đọc, :)
Mấy hôm sau nhận được mảnh giấy báo chỉ số và số tiền phải trả tháng này, thì ôi thôi cái số người ta báo đâu đâu tận trên trời, mà phải xài cả mấy tháng đồng hồ nhà mình mới chạy kịp tới đó. Bèn đi lục tìm mấy hóa đơn cũ, thì muôn dặm quan hà ơi người ơi!!! Điện thoại cho nhân viên, hỏi, sao giờ đồng hồ em mới 202, mà cách đây mấy tháng anh đã báo 219. Ảnh nhẹ nhàng…xin lỗi, không quên thòng 1 câu “ tại anh không vô được nhà em” , bó tay! Hi hi :)

Nước nhà, nhà nước! :)