Tự nhiên không ngủ được, một điều ít khi thấy ở nó, thường thì trước
khi ngủ nó mở 1 bản nhạc hay nghe 1 câu chuyện, chỉ chưa đầy 5 phút sau nó đã
chìm vào giấc ngủ, một mạch đến sáng,
cũng ít khi mộng mị. Vậy mà tối nay hông biết sao mắt cứ trơ ra, nằm nghĩ
lung tung, nhớ ra ngày mai mình có 1 việc quan trọng cần làm, lan man thế nào
lại nhớ ra mình từng có cái trò bấm độn ngày tốt. Thời sinh viên nó nổi tiếng
chuyện này, cho mãi đến nhiều năm sau khi ra trường, thỉnh thoảng mấy đứa con gái sắp
làm việc quan trọng cũng kêu rếu nó, mắc cười thiệt. Nghề này nó học từ cô,
chắc cũng có lúc đúng nên lũ bạn mới bu bám lâu dữ, nó nghĩ tội nghiệp cho mấy
đứa đặt lòng tin không đúng chỗ, ai lại đi tin một đứa ba trợn như nó, he he.
Nó, có 1 thời cũng mê tín ghê lắm, làm chi cũng bấm bấm, độn độn, rồi
bẵng đi nó không dùng đến nữa, ngày nào mà chẳng là ngày, tốt xấu, vui buồn do
mình cả thôi. Mà không dùng thì coi như trong bộ nhớ của nó chuyện đó bị xếp
xó. Tự nhiên nó muốn thử tính ngày mai có tốt không, quên béng cách làm, chỉ
nhớ mang mang Đại an, Tốc hỷ, rồi thì là Sanh, Đỗ, Kiển,….. Haizz, quên hết
rồi, Tự nhiên óc lóe lên: hay là hỏi anh Guc, lồm cồm mò dậy bật laptop nhưng
trong lòng không hy vọng, bởi chỉ bấu víu vào mấy cái chữ chẳng đâu vào đâu của
mình. Phù, wow, không tin vào mắt mình: đó là môn độn toán của ông Lý Thuần Phong, như một sự khai thị, dần dần
cái mảng lâu nay phủ bụi trong đầu nó giờ được xới lên. Nhớ rồi. Hi hi, đúng là
Guc, ảnh thông tuệ thiệt 

Việc quên không hẳn là lý do mất ngủ, nhưng một chút thỏa mãn đã đem
lại tâm bình yên, thế rồi giấc ngủ đến.
Mưa, lành lạnh, nghe lơ mơ tiếng mưa nặng hạt ngoài kia, lại nghe âm
thanh chén, bát va vào nhau lanh canh, chợt nhớ đến lời mời đám giỗ của hàng
xóm vào sáng mai, mà mai gì nữa, bấm đồng hồ: 3g sáng, còn lâu mới đến giờ báo
thức, cặp mắt lại giở chứng, không chịu khép lại, làm đủ kiểu vẫn không ngủ lại
được, thôi thì nằm chờ sáng. Thần kinh nó chắc bị chập dây mô rồi!
Nằm nghe mưa, chợt nhớ bài hát của Phú Quang.
Chiều nay làm một giấc đến 3 giờ, ơi, cuộc sống mến thương, không lấy
đi của mình cái gì, có lấy thì cũng bù lại liền, hi hi 
