14/2,
Ngày thương yêu, mà mình đến bịnh viện, chỉ là chút thôi,
nhưng bé M nhứt quyết bắt mình đi:
- Con rành thủ tục bịnh viện lắm, cô đi với con, bịnh mới xảy ra phải khám liền,không nên để rồi nặng thêm tội cô.
- Con rành thủ tục bịnh viện lắm, cô đi với con, bịnh mới xảy ra phải khám liền,không nên để rồi nặng thêm tội cô.
Haizz, đi vì thấy nó quá nhiệt tình, chứ biết rằng đến đó
cũng chẳng giải quyết được gì về cái bịnh của mình, tội nghiệp mang cái bụng
bầu mà cứ te te dắt mình đi. Dễ thường cũng đã mấy mươi năm, lần này mới trở
lại bịnh viện, sau cái lần bị hạ đường huyết xỉu ngay trong lớp học.
Dọc đường, nó ngồi sau xe, cứ nhắc đi nhắc lại:
-
Biết hôm ni ngày chi hông?
-
Hông
-
Xạo
-
Uhm, mà ta không yêu ngươi.
Nó cười hé hé.
Sau 1 hồi chờ đợi, cũng đến lượt khám, lại đo huyết áp, bình
thường, lại hỏi đau chi, và không hỏi thêm, cho mình cái phiếu đi chụp phim, hic
(có cần không nhỉ!), trở lại phòng khám, cô điều dưỡng nói đường truyền mạng bị
sự cố, không cho đơn thuốc được, chiều quay lại. Haizz. Mất toi 1 ngày, cái thẻ
BHYT sau bao nhiêu năm bây giờ mới có dịp phát huy tác dụng, 1 bịch thuốc chà
bá mà mới nhìn mình đã muốn xỉu, đi thẳng ra quầy thuốc quen tặng lại cho cô
chủ quầy vì biết có đem về mình cũng không dùng. Bé M biết được nó giận dỗi “cô
phụ công con”. Hi hi, để bù cho bịch chè 

Tự mình biết rằng phải đến phòng khám y học cổ truyền mới
hợp lẽ, mà lại gần nhà nữa, nơi này thuộc 1 bịnh viện tư, thủ tục nhanh hơn, và
các nhân viên niềm nở hơn 

5 ngày cho việc bấm huyệt, xoa bóp và châm cứu. Chữa cho
mình là 1 thầy thuốc nhỏ con, có vẻ có nghề, vì căn cứ vào độ chính xác của các
huyệt mình được bấm. Kết thúc 5 ngày, anh thầy thuốc nói:
- Bịnh em cần chữa liên tục cho đến dứt
- Dạ, trong giờ làm việc mà phải đi em ngại
- Anh có phòng khám tư ở nhà
Hi hi, ở bịnh viện thì đưa lưng ra được, chứ về cái phòng khám
í biết nó thế nào.
Bịnh đỡ nhiều, nên mình cũng nghỉ.
Cầu mong mình sẽ không phải trái gió trở trời như thế nữa. 
