Chiều nay, thấy đời xênh
xang, đi thẳng về nhà, hông lang thang!
Hàng
xóm đã rục rịch dọn dẹp đón Tết, con bé con reo lên: "Cô
về!". Hi hi, chắc lần đầu tiên nó thấy mình đi làm về sớm, vừa
mở cổng, bé con vọt vô nhà, tiếp theo là 2 cô cậu nữa. Giọng mẹ nó với theo: “Vô
nhà cô chơi, đừng phá đồ của cô nghen!”. Uhm, tụi nó đâu có phá, chỉ mở tủ với
những lời ngọt ngào: “Cô ơi, con thích uống sữa tươi lắm, con ưng ăn bánh ni,
cả trái cây ni nữa,...”. Hi hi, ăn uống xong rồi, bắt đầu chiến dịch lôi sách
trên kệ xuống. Ái chà, cái dzụ này thì nhất quyết không thể đồng ý, không để ý
một phát là vẽ bậy vô liền, hông chừng bìa còn rời khỏi sách. 

Một cái đầu thò ra bên hàng rào: “Chị ơi, ăn đậu ván
hông, lấy ít về xào, đậu của anh Q trồng đó!”, có cả chủ nhân món đậu í ngồi
đó, mình biết ngay anh ta đang bị chọc, vài tiếng cười khúc khích . Thôi, phải
từ chối khéo, hee 

Mấy hôm nay trời nắng, nhìn nắng là thèm giặt đồ,
thèm làm dưa món, nhưng bận quá. Sáng sớm nay đang bưng rổ dưa loay hoay tìm
chỗ nào nắng cả ngày để phơi, bà già cửa sau lên tiếng: “Con làm dưa món hả, để
đó bà phơi cho, bà ở nhà canh nắng. Hic, còn gì bằng!
Chiều đi làm về, vừa mở cửa sau, bà đã gọi “ Con ơi,
khô quéo rồi nè, mà răng ít rứa. Mai làm thêm đi, bà phơi cho!” Ui, thương bà
quá đi mất!
Nhất định sẽ tặng bà một hủ dưa món xinh xinh.

Hàng xóm của mình, quá đỗi thân thương!!!