Chiều nay mình thấy cầu vồng, lâu thiệt lâu mới được thấy lại. Hồi nhỏ cứ mơ mộng mỗi lần nhìn thấy cầu vồng vì nghe bà nói: "Con mà thấy cầu vồng là con gặp may mắn"l
Sắp tới mình gặp may mắn hông?!!!
Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2016
Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016
Rong rêu
Quen em qua một đợt cùng tham gia một lớp tập huấn
cách đây khá lâu, biết tên em trước vì ngày đó hay đọc những truyện ngắn của em
trên 1 tờ báo lớn, chuyện nào cũng hay và cuốn hút, lối viết truyện nhiều khi
tưng tửng nhưng mà sâu sắc.
Thế rồi kết bạn fb với em, câu đầu tiên em nhắn tin:”
Chị cũng lắm bạn nhỉ, tưởng dân làm báo như em mới cần nhiều chứ”. Mình trả
lời: Những người đồng nghiệp thôi, chị
toàn “chấp nhận” í mà!
Rồi thỉnh thoảng chị em cũng trò chuyện, không nhiều,
nhưng lần nào cũng thấy thỏa mái, vui vui. Nói chuyện với em, cảm thấy mình
được tôn trọng. Thích em ở sự điềm đạm, ít nói về mình, biết lắng nghe, đôi khi
đọc một truyện ngắn, một bài báo đoạn nào không thích, mình chê quá trời, mà
chẳng bao giờ bị giận, đúng là đàn ông, khác với mấy con bạn cứ thích khen, hễ
chê 1 tí là giãy nãy lên, giận hông thèm nói chuyện!
Lâu lâu em mất hút mấy tháng, ngày tái
xuất mình hỏi, em cười:
- Khi tập trung làm việc, em phải cắt hết chị à, không net, không điện thoại, không bạn bè, không tình yêu,....
- Khi tập trung làm việc, em phải cắt hết chị à, không net, không điện thoại, không bạn bè, không tình yêu,....

-
Oh, chị phục em
chuyện này quá nha.
-
Mỗi người có mỗi
cách làm việc mà chị, nghề của em thôi.
-
Uhm, vậy tốt mà,
làm việc hiệu quả hơn,
Cứ như vậy, một năm nó mất hút mấy lần, có lần kéo dài
hơn 2 tháng.
Hay thiệt, cứ như ông cụ non!
Tối nay, mới được một người bạn cho hay, em lên cơn đau
đột ngột và đã mất!!!!
Thảo nào, em vắng bóng, cứ nghĩ như bao lần, em đóng cửa, viết lách,
Haizz
Em bây giờ đã mất
Vời vợi chút tình
xa
Rong rêu buồn vách
đá
Khép một thời đã
qua.
Buồn quá đi thôi.
Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016
Bên kia ngọn đồi
Vậy là đã hết hơn nửa tháng 8, bắt đầu của tháng 8 là
cuộc hành trình trở lại cái nơi mình đã đến vào đầu tháng 6, ít vui
hơn, cũng do mình lười. Nhưng vẫn có 1 chuyến theo chân anh họa sĩ leo vào rừng,
lần này hên đi cùng đợt với anh í, nhưng rồi không có thời gian nhiều để lang
thang với ảnh 

Về đến nhà thì việc ngập đầu, nghĩ lại 2 tuần rồi sức
khỏe mình quá tốt, nếu lơ mơ thì đã lăn đùng ra rồi. Nhưng lo vậy thôi, chứ
chẳng bao giờ xảy ra chuyện đó. Trời thương mà!
Bà già yêu thế là đã đi, nhưng chưa kịp chia tay, dọn
đi ngay những ngày mình vắng mặt, bây giờ mỗi lần mở cửa sau, cảm giác trống
trải đến nao lòng. May mà hôm bữa còn kịp xin số điện thoại:
-
Alo, bà à? Nhớ con không?
-
Ui chu choa, con, bà nhớ con quá, con làm chi đó, tới
nhà bà chơi đi.
-
Dạ.
Haizz, con còn không biết khi
nào con rảnh!!! 

Và, tháng 8 kết
thúc những tháng ngày vất vả, ảnh hưởng đến nhan sắc trầm trọng. Mình đã
chiến thắng được mình, được số phận! 

Những ngày tháng đáng nhớ.
Tuần sau, lại bắt đầu cuộc chiến.
Cuộc đời, là những vòng quay
và mình cứ bị cuốn vào, không hồi kết. Hãy dừng lại, khi mình cảm thấy mệt mỏi
chứ nhỉ???!!!! 

Bên kia con dốc, bên kia ngọn đồi, bên kia cuộc đời, bên kia và bên kia.... 

Đăng ký:
Bài đăng (Atom)