Dạo ấy mình hâm mộ hắn lắm lắm,
thích giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm và... nghẹt mũi của hắn. Và đặc biệt là vốn kiến thức âm
nhạc đáng nể của hắn. Lúc đó ước chi một lần gặp hắn, uhm, mà nghĩ vẩn vơ vậy
thôi, chứ gặp hắn thì để làm gì, và rồi mình cũng “gặp” hắn trên tivi, xấu
quắc, nhưng không vì vây mà mình bớt hâm mộ hắn. Tài năng đè bẹp nhan sắc, hi
hi 

Đêm đêm, bên radio, lặng yên, mình nghe hắn thủ thỉ “TQ và chương
trình những ca khúc bất hủ xin kính chào quý vị “
Một vài lần nổi hứng mình còn
viết thư gửi nhà đài, và ghi đích danh tên hén sau chữ “to”, lần đó hắn cũng trả
lời, mà lâu quá không còn nhớ hắn đã nói những gì, chỉ nhớ bữa đó mình thiệt là
vui.
Rồi mình ra đi, cũng nhẹ nhàng
như khi mình đến, gói ghém tất cả những tháng ngày tươi đẹp của tuổi trẻ, cất
vào một ngăn đâu đó, thỉnh thoảng bây giờ cũng lôi ra ngẫm nghĩ và ... cười.
Trong gói hành trang ấy có hắn! Khó mà quên hắn, cứ hay nghĩ hông biết bây giờ
hắn còn làm chương trình ấy không. Đôi khi
cũng muốn nghe lại giọng hắn, nhưng chẳng biết bằng cách nào, quên bẵng là mình sống trong thời đại nào, chỉ
vài thao tác trên bàn phím mình đã tìm lại được cố nhân!

Trời ạ, hắn vẫn còn đó, bất giác chợt
nhớ câu chuyện có một ông già bao nhiêu năm rồi vẫn còn ngồi ở bưu điện thành phố viết thư thuê, ai dám tin đó là sự thật ở thế kỷ 21?
. Hắn
thì không đến nỗi như vậy, hi hi
