Chị đã ngoài 50, vẫn còn nét duyên thời con gái. Dì mất,
anh chị em ở xa, dượng gần 100 tuổi, ở
với chị. Đôi lúc mình nghĩ, việc chị không có chồng là điều may mắn cho dì
dượng, cái may mắn được đánh đổi cả một thời thanh xuân của chị.
Chị ngồi giữa một mớ giấy tờ,
hình ảnh, tìm cái thẻ chứng minh thư cho dượng, để nhận tiền trợ cấp! Tìm hoài
không thấy, chị thở dài “ Ai chừ đi làm chứng minh nữa cho một ông già sắp về
với đất”
Những tấm ảnh nằm la liệt, mình
buột miệng “ Chị đẹp thiệt, thời xưa chắc nhiều người theo chị lắm ha!”
-
Làm chi có, cậu lấy cây rượt chết, cậu dọa: “mi mà nói
chuyện với con trai, có bầu, cậu quýnh chết, đuổi về mẹ”
Trời đất! Chỉ
nói chuyện thôi, làm chi có bầu, vậy mà chị tin, 15, 17, 18, rồi qua cái tuổi 20, chị cũng không dám
mở miệng với tên con trai nào trong phố.
Xa quê, cậu
cưu mang đứa cháu và cố giữ lời hứa với chị mình, nuôi nấng, dạy dỗ cháu nên
người, “con gái, khôn ba năm, dại một giờ, tui gửi nó cho cậu đó nghe”. Không
ngờ lời hứa chặt quá, buộc cứng hết một thời son trẻ của chị .
-
Nhưng mà khi hết ở với cậu, về làm ở xưởng dệt quê
mình, cũng không có ai thương chị à?
-
Có chứ, nhưng mà công việc bận quá. Với lại, cũng không
ưng có chồng, có chồng chị sợ lắm!
Uhm, mình
chẳng biết nỗi sợ của chị là gì?!
Hông biết có
giống mình!